Công Ty TNHH Xây Dựng Ivy tuyển dụng Kỹ Sư Giám Sát Xây Dựng (Đi Làm Ngay) - Hồ Chí Minh lương hấp dẫn, môi trường chuyên nghiệp, phúc lợi tốt. Tìm hiểu tại VietnamWorks! Bạn đang ứng tuyển cho vị trí Kỹ Sư Giám Sát Xây Dựng (Đi Làm Ngay) - Hồ Chí Minh Nhà tuyển dụng WbRN. Hai ngày tiếp theo tình hình vẫn không thay đổi, nói lý lẽ với Vân Khuynh cũng vô dụng. Tiểu Xuân cuối cùng chịu không nổi, bèn đi kiếm tú bà gọi mấy cô nương thanh lâu giúp một tay nghiên cứu cách hóa giải xuân dược. Viết ra được một toa thuốc hoàn toàn mới, ngày hôm sau chạy ra tiệm thuốc mua thảo dược đặng cứu ta nói tinh huyết tinh huyết tinh vi huyết *, máu chảy quá nhiều còn có thể vong mạng. Triệu Tiểu Xuân hắn tuổi còn trẻ, tiền đồ rộng thênh thang, sao có thể chưa dương danh lập vạn đã chết bi thảm tại thanh lâu chỉ vì “sướng quá kiệt sức” cho toán xong, Tiểu Xuân mặt mũi bơ phờ chân run lẩy bẩy vác thuốc bước ra khỏi dược điếm. Mấy đêm vừa rồi quả là làm hắn lao bước ra cửa, gió thu ào ào táp vào mặt, khuyến mãi thêm cả lá cây và bụi của bầu không khí trong lành. Một hắc y nhân tay cầm kiếm chỉ xuống đất, ánh mắt long lanh thần tình lãnh khốc hướng vào khắc địch bất động, ta bất mắt hoa đào nhìn thẳng, thân thể kiên định cùng hắc y nhân giống như hai lão tăng ngồi thiền trên đường lớn, bốn mắt nhìn nhau đắm đuối.“Tới đây, tránh đường, tránh đường…” một lão nhân bán quà sáng khiêng đồ đi qua giữa hai người, vừa đi vừa rao “Sữa đậu nành nóng dầu cháo quẩy đâyyyy … nóng hôi hổi vừa thổi vừa ăn ê….. sữa đậu nành nóng dầu cháo quẩy âyyy…”**Lão nhân vừa đi qua, Tiểu Xuân ngay lập tức vẩy bụi phấn về hướng hắc y nhân, kêu to “Xem mê dược của ta đây!”Hắc y nhân từng nếm qua mê dược một lần, còn nhớ ba ngày ba đêm nằm thẳng cẳng ngoài trời không nhúc nhích, liền lấy tay che mặt lại. Chỉ trong chốc lát, thân ảnh của Tiểu Xuân vụt qua rồi biến già bán rong không y nhân cũng không có bột phấn li ti bay trong gió, tung qua tung già không biết chuyện gì xảy ra, cúi đầu xuống nhìn thì phát hiện trên thức ăn của mình dính đầy những hạt phấn không biết là thứ gì, tức giận gào lên “Tên hỗn tiểu tử, ngươi vẩy cái gì lên đây vậy, thế này thì ông mày còn bán cho ai nữa?!!”Hồ nghi nếm thử, hắc y nhân mặt mũi tái mét, mới phát hiện ra mình ăn quả ra thứ vừa ném đó không phải mê dược, mà là thượng đẳng hoàng liên phấn, dùng thanh nhiệt tả hỏa, trấn can định tiếp đất, Tiểu Xuân sợ mình mấy ngày qua chân khí hao tổn, khinh công không còn như trước. Hắn chạy loanh quanh Hàm Dương vài vòng tới khi chắc chắn không có ai theo đuôi nữa, mới bay vụt qua sân trước Tô tuyết lâu trở về phòng.“Tới đây tới đây!” Tiểu Xuân chạy vào phòng hô to, định kể với Vân Khuynh chuyện vừa gặp hắc y nhân. Không ngờ sương phóng vắng vẻ, còn Vân Khuynh không biết chạy đi sau Vân Khuynh đẩy cửa vào, hắn còn chưa kịp mở miệng, Vân Khuynh đã hỏi “Đi đâu vậy? Sáng sớm đã không thấy ngươi!”“Ờ…” Tiểu Xuân dừng một chút, cầm gói thuốc nói “Đi hốt thuốc cho ngươi!”“Trời nhanh tối thật!” Vân Khuynh nói.“Ha, vậy mà cũng muộn rồi!” Tiểu Xuân xem thiên sắc, lập tức đem dược ra nghiền, động tác hối hả chỉ sợ đêm đến trăng lên, lại phải cùng Vân Khuynh làm cái trò “có qua có lại” thuốc, Tiểu Xuân cúi gục đầu xuống đất, cảm thấy mệt mỏi hết sức. Có lẽ tại mới sáng đã phải ôm thuốc chạy tung tăng, không đuối mới lạ.“Ngươi sao không nói lời nào?” trong phòng quá yên tĩnh, Vân Khuynh cảm thấy không quen. Rõ ràng Tiểu Xuân dù có ở tại phật môn thanh tịnh thì cũng sẽ biến nó thành chợ trời, sao hôm nay lại trầm mặc như vậy?“Chả sao! Không muốn nói thì không nói thôi!” Tiểu Xuân cầm quạt quạt lửa, không cẩn thận lấy quạt mồi lửa luôn. Hắn ngáp một cái, thấy muốn ngủ.“Liêu Tiễu là ai?”Nghe Vân Khuynh nhắc đến cái tên đó, Tiểu Xuân kinh ngạc hỏi lại “Ngươi cũng biết Liêu Tiễu?”“Ngươi lúc ngủ nói mớ!” Vân Khuynh hừ lạnh. Tên đó không biết đêm nằm mơ thấy cái gì, vừa ngủ vừa chảy nước miếng, miệng còn cười cười hô “Liêu Tiễu cô nương đợi ta!”. Bốn ngày thì kêu hết ba lần, làm hắn thiếu chút nữa vung tay tát một phát cho tỉnh.“Liêu Tiễu là bằng hữu ta mới quen” Tiểu Xuân cười trả lời.“…” coi cái mặt hắn cười y như dâm Xuân huơ quạt nói “Hơn nữa còn là một mỹ nhân”. Nhớ tới Liêu Tiễu dịu dàng ưu nhã lại có nét sầu não động lòng người, chân mày khóe miệng hắn lại cong lên “Mấy ngày trước mới quen biết, nàng ấy tuy là danh kỹ Tô tuyết lâu, đẹp không chịu nổi, vậy mà thấy ta cũng ngạc nhiên tròn mắt.”“…”“Đáng tiếc hôm đó nàng bị người ta chuộc thân, ta vừa cùng nàng nói chuyện được mấy câu, cái tên Tư Đồ gì đó xông vào cắt ngang. Cái gì trang chủ cái gì sơn trang, Liêu Tiễu cô nương thân thể yếu ớt, không tiếp hắn hắn cũng không chịu hiểu!” Tiểu Xuân suy nghĩ một lúc, sau đập tay vào nhau, nói“Nhớ ra rồi! Lục liễu sơn trang Tư Đồ Vô Nhai!”“Tư Đồ Vô Nhai? Ngươi và Tư Đồ quen nhau sao?” Vân Khuynh vừa mới đó trầm ngâm, tự nhiên lại hỏi.“Chỉ ăn một chưởng vào ngực thôi!”“…”Thấy Vân Khuynh đột nhiên yên tĩnh, Tiểu Xuân hỏi lại “Ngươi sao không nói nữa?”“Không có gì hay để nói cả!”“À, vậy ngươi nói anh hùng đại hội là như thế nào, ta còn chưa thấy qua?”“Có rất nhiều người.”“Ta biết là có rất nhiều người!” Tiểu Xuân bật cười, Vân Khuynh trả lời cũng có lúc biết pha Xuân nhớ mang máng là anh hùng đại hội tổ chức ở Lục liễu sơn trang. Tới lúc đó anh hùng tứ phương hội tụ, nhất định sẽ rất hỗn loạn, không biết có thể thừa dịp trà trộn vào trong đó không? Liêu Tiễu cô nương bị Tư Đồ mang đi ngay trước mắt hắn, tuy rằng nàng muốn hắn đừng bận tâm, nhưng bản thân hắn cho rằng, mình có quyền lợi và nghĩa vụ đến thăm anh hùng đại hội không biết đại sư huynh có xuất hiện không? Nhớ tới ngũ sư huynh lục sư huynh từng nói đại sư huynh trên giang hồ có tiếng tăm không nhỏ. Tiếng tăm không nhỏ có nghĩa là anh hùng, mà anh hùng thì sao có thể không tham gia anh hùng đại hội. Vậy nhân cơ hội lén lút vào xem thử, có khả năng gặp được đại sư huynh lắm chứ!Bất quá… “Lần trước tú bà nói anh hùng đại hội diễn ra vào ngày mấy tháng này a…” Tiểu Xuân khổ sở cố nhớ lại.“Hai mươi chín tháng mười.” Vân Khuynh giọng điệu thanh lãnh như cũ “Ngươi muốn đi?”“Ừ… đi tìm người”“Tìm ai?” liệu có phải là Liêu Tiễu cô nương vừa nhắc đến đó không?“Ta muốn tìm đại sư huynh của ta.” Tiểu Xuân lại nhớ tới hắc y nhân. Trong giang hồ có địa phận thì có phân tranh, Vân Khuynh bị hắc y nhân truy sát, vậy Vân Khuynh cũng quan hệ với giang hồ “Đúng rồi Vân Khuynh, ngươi cũng là người trong giang hồ?”Vân Khuynh không trả lời.“Vậy ngươi có quen biết nhiều người không? Có biết đại sư huynh của ta không?” Tiểu Xuân cũng không quan tâm tới sự lạnh lùng thờ ơ của tên kia, hai mắt sáng lên, nhìn thẳng vào hắn.“Đại sư huynh ngươi là ai?” Lúc thì Liêu Tiễu cô nương, lúc thì sư huynh nhà hắn, Vân Khuynh bị Tiểu Xuân làm cho có chút khó chịu. Người này lúc nào cũng luôn miệng anh hùng đại hội. Anh hùng đại hội đó đối với hắn quan trọng như vậy sao?“Đại sư huynh của ta gọi là Thạch Đầu, ngươi có từng nghe qua chưa?” Tiểu Xuân hưng phấn nói.“…” Vân Khuynh sau một hồi im lặng mới nói “Chưa từng nghe qua…”“A?” Tiểu Xuân xịu mặt Tiễu cô nương thì nói người tên là Thạch Đầu rất nhiều, Vân Khuynh thì nói chưa từng nghe qua. Đại sư huynh thật là khó tìm vậy sao, mà đại sư huynh cũng chưa từng đề cập qua tên thật của hắn một lần!Im lặng một lúc không nói gì, Tiểu Xuân lại đem tâm lực của mình hướng vào nồi cùng, tới giờ hợi mới xong, cầm dược hoàn màu đen có chứa thuốc giải xuân dược bỏ vào cái bình xanh của Vân Khuynh, trước đó còn đưa cho hắn một viên ăn vào bụng.“Ta chế thuốc mới cho ngươi!” Tiểu Xuân cười chúm chím đưa dược bình cho Vân Khuynh.“Sao phải chế thuốc mới?”“Vì xuân dược đó quả thật quá lợi hại, ta khổ tâm suy nghĩ hai ngày, cuối cùng quyết định dùng hoàng liên, long đảm thảo, còn bỏ thêm an miên thảo dược, ngươi mỗi ngày giờ hợi ăn vào, sẽ chỉ cảm thấy độc phát có chút ảnh hưởng, ban đêm có thể ngủ ngon giấc!” Tiểu Xuân vui vẻ nói.“Ngươi mấy ngày nay không ngủ, chính là vì cái này?” Vân Khuynh cầm dược bình Tiểu Xuân vừa đưa, mới nãy lạnh lẽo, sau khi tiểu Xuân cầm trong tay, lại thấy có chút ấm áp truyền Khuynh tự thấy căng thẳng trong lồng ngực, cố gắng nắm chặt bình sứ trong tay. Không hiểu được tại sao người này lại tốt với hắn như vậy, giống như một luồng nhiệt lưu, hết lần này tới lần khác chảy qua khối băng trong lòng hắn, gây ra từng trận từng hồi rung chuyển.“Đáng tiếc công lực của ta không đủ, vẫn chưa có cách nào giải độc cho ngươi. Cách làm trước mắt chỉ là giúp ngươi áp chế độc tính, khiến ta vẫn không khỏi băn khoăn.” Tiểu Xuân thở dài “Nếu ta có thể thấy qua thứ độc dược đó… ai… ngươi nói độc đó gọi là gì?”“Nguyệt bán loan.”“Đúng, nếu ta có thể có được Nguyệt bán loan, nghiên cứ kỹ càng, tuyệt đối sẽ tìm ra thuốc giải!” Tiểu Xuân nói “Ngoài ra, thuốc này cũng như loại trước đây, mỗi lần chỉ một viên, nhiều hơn sẽ không tốt. Trước tiên sẽ hỏng gan, sau đó hỏng thận, dùng quá nhiều a… “ Tiểu Xuân cười ám muội “Sợ là sau này vợ ngươi sẽ hận ta đến chết mất!”“Sao lại nói như vậy?” Vân Khuynh không hiểu rõ.“Triệu Tiểu Xuân đặc chế “Kim thương nhất định đảo dược hoàn”. Không cần ăn nhiều, chỉ cần một viên. Dùng qua rồi cho dù là đại đằng giao long cũng hóa thành giun đất. Lúc đó ngươi muốn giương lên cũng không giương được, mỗi đêm an phận ngủ một giấc tới sáng, vĩnh viễn không thể tác oai tác quái. Cái “kim thương” đó là gì ngươi còn không hiểu hả, nếu không hiểu ta sẽ giúp ngươi giải thích… giải thích…” hắn còn chưa nói xong, chợt nghe Vân Khuynh gầm lên một tiếng.“Triệu Tiểu Xuân, ngươi cư nhiên lại cho ta ăn loại thuốc này!” Vân Khuynh sắc mặt tái mét, hắn chỉ cần nhìn cái mặt nham nhở đó là dễ dàng đoán ra tên kia đang ám chỉ điều gì.“Ai, ta cũng là muốn tốt cho ngươi thôi!” Tiểu Xuân ra vẻ bất đắc dĩ, tuy đúng là lý do đó cũng chiếm một nửa, một nửa còn lại là vì bản thân hắn.“Hư gan hư thận lại là muốn tốt cho ta?” Vân Khuynh chán nản, Tiểu Xuân không thích bản thân đụng chạm với hắn sao?“Ấy, ban đầu nhất định là hư gan, sau này mới hư thận!”Cái mặt của Vân Khuynh càng lúc càng khó nhiên kình phong ập tới, bầu trời như phủ bằng một trận mưa mai hoa châm, không chừa một khe hở khả dĩ trốn Xuân ôm đầu chạy bán sống bán chết, cả người bị trát đầy châm y hệt như con nhím kinh hãi chạy khắp người rơi vào tình huống gần như không thể cứu vãn nổi. Vân Khuynh cho tới lúc độc tính phát tác vẫn không ngừng giậm chân gọi Tiểu Xuân, Tiểu Xuân cũng không ngừng xin tha mạng, lúc đó trận phong ba mới tạm lắng ngủ trước, Tiểu Xuân nhớ ra việc gặp hắc y nhân, vội nói với Vân Khuynh “Chút nữa quên mất, ta sáng nay có gặp…”“Ta biết.” Vân Khuynh lên giường, nhắm mắt nghỉ ngơi “Thuộc hạ của ta đã thấy rồi!”“Thì ra ngươi biết rồi hả!” nghe nói vậy, Tiểu Xuân mới nhận ra mình còn chưa hỏi Vân Khuynh rốt cuộc thì là ai. Thuộc hạ của hắn đã tới Hàm Dương, chắc là hắn từ lúc ra khỏi nhà đã có liên lạc với điều hỏi hay không cũng chẳng có gì khác cả!Hắn cho rằng kẻ tên là Vân Khuynh này, dù là thân phận địa vị như thế nào, có nói với hắn hay không cũng không quan vậy, hắn cứ thế cười mà chìm vào giấc có dược hoàn cứu thế “kim thương nhất định đảo” phát huy tác dụng, mấy ngày sau đó Tiểu Xuân được tận hưởng những ngày tháng an lành hạnh nhưng ánh mắt Vân Khuynh nhìn hắn lại càng ngày càng quái lạ, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống hắn vậy. Tiểu Xuân bị nhìn tới mức bản thân cũng cảm thấy sợ hai mươi chín, hôm đó Tiểu Xuân cho thuốc vào trong bình, thấy Vân Khuynh từ ngoài quay về phòng. Hắn từ sáng sớm đã không bóng dáng đâu.“Giữ cho kỹ!” Tiểu Xuân cầm dược bình cùng với ô mộc bài đưa cho Vân Khuynh “Đây là thuốc dùng trong ba tháng. Trong thời gian này ta sẽ cố gắng tìm thuốc giải cho ngươi, nên không cần lo lắng về tính mệnh của mình. Ba tháng, nếu như ta không trở lại tìm, ngươi cầm thẻ bài này tới Thần tiên cốc cuối chân trời góc bể tìm sư phụ ta, người sẽ thay ta áp chế kịch độc trong người ngươi!”Ô mộc bài không chạm trổ bất kỳ hoa văn nào trên đó, chỉ là một khối trầm mộc, phía trên có buộc một túm dây màu hồng.“Giữ cho kỹ!” Tiểu Xuân dặn đi dặn lại “Vật này rất quan trọng, nghìn vạn lần đừng để mất!”Vân Khuynh ngắm ô mộc bài một hồi lâu, thứ này giống như là vật bất ly thân của Tiểu Xuân. Còn có thể cảm thấy phía trên búi dây thoảng mùi thảo dược, giống hệt mùi hương kỳ lạ trên người Tiểu lệnh bài vào người, Vân Khuynh một tay nắm lấy Tiểu Xuân kéo đi.“Chờ một chút đã, ngươi muốn làm gì?” Tiểu Xuân còn chưa kịp lấy hành lý đã bị Vân Khuynh kéo xuống tuyết lâu tới trưa vẫn còn vài người khách. Vân Khuynh dắt tay Tiểu Xuân vừa xuất hiện, những người đang đứng trong đại sảnh đều sửng sốt, trừng mắt nhìn, vừa nhìn Tiểu Xuân, lại vừa nhìn Vân Khuynh. Không hiểu mỹ nhân từ đâu tới lại đẹp như thiên tiên tuyệt sắc thế một kiếm khách toàn thân đầy mùi rượu hướng về phía hai người, Vân Khuynh cả đầu cũng chưa ngẩng lên đã xuất ra vô ảnh vô hình ám khí. Mai hoa châm cắm vào xương ba phân, kiến huyết phong hầu khiến người nọ khuôn mặt hóa đen, Tiểu Xuân liền bắn thuốc giải vào miệng hắn.“Ngươi cuối cùng muốn đưa ta đi đâu, ta thực sự còn có việc!” Bị nhét vào trong xe ngựa, Tiểu Xuân bất đắc dĩ lên tiếng.“Cùng ta đi là được!” Vân Khuynh cũng không có ý giải thích nguyên ngựa là xe ngựa bình thường, nhưng phu xe toàn thân y phục màu trắng thì không phải phu xe bình thường. Mười phần hết chín đây là thủ hạ của Vân Khuynh lúc này mặc y phục gấm trắng, ống tay áo cùng cổ áo thêu hình thanh phong lưu vân màu trắng nổi lên, sợi tóc dùng bạch ngọc buộc lên, dây tua cùng màu buông xuống phía sau. Tay áo nhẹ nhàng lay động, khí chất trong sạch, hệt như một bông phù dung lạc trong dòng nước xanh, vẻ đẹp tự nhiên không cần phải hoa văn cầu kỳ chải Xuân vừa nhìn thấy, ngây người ra một hồi Khuynh này, tinh khiết như đắc đạo thần tiên, một chút bụi trần cũng không tiêm nhân đẹp như vậy, thật sự là nghiệp chướng mà! Nếu không phải đã tận mắt chứng kiến, tự tay chạm vào, thì với gương mặt này, tuyệt đối bản thân ta sẽ có cách nào kháng cự lại, cho dù thịt nát xương tan cũng muốn lưu lại bên hắn, thưởng thức cho mãn mặt ngu ngốc hóa đá, tới khi tỉnh lại, cũng là lúc xe ngựa dừng chuyển Xuân vén bố liêm nhìn ra, há, một tấm hoành phi trên cổng chính khoáng đạt viết “Lục liễu sơn trang”. Trúng xuân dược mà ngày cũng kỳ kèo đêm cũng mè nheo không cho người ta man, không được coi thường Triệu tiểu Xuân ta như vậy!Hừ hừ! bốc hỏa phát nhiệt chứ gì? Cho ngươi thử “Kim thương tuyệt đối đảo”!Xem ngươi còn thế nào là nhiệt thế nào là quá, trong lòng Tiểu Xuân còn nghĩ tới thương thế trên người mỹ đối đảo, chuyện này hãy cứ để sau, trước tiên cứ lo cho cái bát nguyệt thập ngũ của mình hồ, triều đình; chính tà giao chiến, tranh đoạt không Xuân tự biết một người quản không hết chuyện thiên Phương Vân Khuynh đã can thiệp vào giang hồ lại còn thân là hoàng chuyện phiền phức thật sự muốn ly cũng không khai muốn tránh cũng không hắn Triệu Tiểu Xuân chỉ là một thầy thuốc bình có quyền thế uy người, càng không có năng lực xoay vần thế quản nhiều lắm cũng chỉ có thể quản đến tính mệnh của Vân Khuynh mà thôi…Chương 1Cho rằng chỗ đại sảnh người thì đông mồm thì lắm, La Khỉ nghĩ đến thân phận đặc biệt của Tiểu Xuân, liền nắm tay hắn kéo lên sương phòng của mình ở trên lầu, lại dặn dò hộ vệ không cho phép người nào lai vãng đến gần, sau đóng cửa, tiếp đó lại ôm chầm lấy Tiểu Xuân gào khóc hết một canh giờ.[Tiểu Xuân a, Tiểu Xuân a…] La Khỉ gào.[Cha, cha…] Tiểu Xuân cũng chả biết phải làm thế nào, chỉ có thể đứng yên cho ông già mới nhận mặt này ôm vậy [Ta không phải đã quay trờ về, còn chưa chết đây sao? Người sao lại còn khóc như vậy?][Ta năm đó từ biên cương hộc tốc chạy về chỉ thấy thi thể của mẹ ngươi, còn không thấy ngươi… đám quan viên giám ngục ở đó hỏi cái gì cũng không biết… không biết ngươi đã đi đâu mất rồi… ta nghe thấy mà tim gan đều… tim như vỡ nát…] La Khỉ nghẹn ngào, cố gắng rặn ra từng lời đứt quãng [Đều lỗi tại ta không tốt… mẹ con các người gặp phải chuyện như vậy… mà ta còn mãi ở tận biên cương… vừa nghe tin mẹ ngươi cướp thiên lao ta lập tức chạy về… thế mà… thế mà vẫn chậm một bước… để Nguyệt phi con người ác độc đó hại mất mẹ ngươi và ngươi…]La Khỉ lại kéo Tiểu Xuân ra trước mắt, nhìn một lượt từ đầu đến chân, xúc động nói [Bọn họ còn nói rõ ràng đã chính mắt nhìn thấy ngươi bị chém làm hai mảnh… sao có thể… sao có thể còn sống được… mà còn lớn đến thế này… ta không biết… không biết không biết…]La Khỉ lắc lắc đầu, không muốn tự mình lại dọa mình.[Tháng bảy cũng qua rồi… không thể không thể…] Tiểu Xuân nhà hắn còn sống khỏe sống tốt, có thân thể có hơi ấm, không thể là ma bảy là tháng mà quỷ môn quan mở, cô hồn lên trên kiếm ăn, cho nên ông bà người tàu người việt cứ phải cúng cô hồn, mà hầu như toàn cúng cô hồn sống ___’[Ta được thời, gặp được sư phụ.] Tiểu Xuân thấy cha mình như vậy liền phải trấn an, mà sắc mặt ông già lại bắt đầu chuyển xanh chuyển trắng, e rằng bệnh cũ lại vì quá kích động mà tái phát, liền móc ra một dược bình màu hồng đổ thuốc ép cha hắn tắc xuống, rồi kéo cha ngồi xuống thở lấy mấy Xuân đem chuyện thập tử nhất sinh của mình kể hết toàn bộ ra, gồm có chuyện làm sao gặp được sư phụ, sư phụ làm thế nào độ huyết cứu sống hắn, sư phụ mang hắn cùng đại sư huynh về cốc, dạy hắn y thuật, dạy hắn võ công, các sư huynh trong cốc đối xử với hắn tốt như thế, hết thảy hết thảy đều nói cho cha biết.[Hóa ra là như vậy…] La Khỉ rưng rưng nước mắt gật đầu [Ngươi có được một phen kỳ ngộ, qua được cửa hiểm, còn bình an trưởng thành đến thế này, nhất định là nhờ có mẹ ngươi không nỡ để ngươi theo, ở trên trời có linh thiêng phù hộ cho ngươi. Chỉ là…]Nghĩ đến người trong lòng, La Khỉ lại không kìm được nước mắt tuôn rơi [Chỉ là Tiểu Ngưng như vậy bỏ đi… ta thật sự không cam lòng a…][Chuyện này toàn bộ đều trách Nguyệt phi người đàn bà đó!] La Khỉ đột nhiên căm phẫn rơi nước mắt, cúi đầu nghiến răng, giận giữ nói [Nếu không phải con mụ đó bưng tai bịt mắt hoàng… hoàng đế, lại còn câu kết nịnh thần hãm hại Lan gia, làm sao hại cả một nhà trung liệt như Lan gia, còn hại cả Tiểu ngưng vô cớ mất mạng…][Ai… đều là chuyện đã qua…] Tiểu Xuân thở dài, ông bố này sao mà thích khóc vậy a!Tiểu Xuân nghĩ một chút, hắn tính tình bên trong là giống mẹ, cho nên La Khỉ nhận ra hắn, ngoài mặt lại giống cha, cho nên hắn nhận ra La Khỉ, giữa hai người có mối quan hệ huyết nhục không thể nghi ngờ, mà mẹ lại chưa hề đề cập đến vấn đề này thì lại là có chuyện, hắn nên hỏi cho biết mới đúng.[Ta nói, cha à…] Tiểu Xuân mở miệng.[Ngươi gọi ta là gì?] La Khỉ thình lình ngẩng đầu, hỏi.[Ờ… cha?] Có gì không đúng sao?[Có thể gọi lại lần nữa không?] La Khỉ trưng cái bộ mặt anh tuấn kèm theo đôi chút tang thương, giọng điệu cầu khẩn van nài.[Cha.] Tiểu Xuân y lời gọi lại.[Con trai ngoan, con trai ngoan của cha.] La Khỉ cảm động không dứt, lại nói [Gọi thêm một lần nữa, gọi thêm một lần nữa đi!][Cha, cha, cha, cha, cha, cha, cha, cha, cha…] Tiểu Xuân muốn làm con trai ngoan, lập tức làm theo lời La Khỉ gọi không dưới mười lần, mà tới cuồi cùng, cũng chẳng biết vì sao khóe mắt cũng thấy phát đó, hai cha con không nhịn được lại ôm nhau khóc lóc, người nào người nấy đắm chìm trong niềm sung sướng thất lạc rồi lại đoàn tụ một hồi rất lâu.[Cha a…][Tiểu Xuân a…]Khóc, khóc, khóc lại cơn kích động phụ tử trùng phùng, Tiểu Xuân một mực kéo La Khỉ lên giường nghỉ ngơi, dù sao cái bệnh của La Khỉ cũng phải tối kỵ thất tình nội thương, mà hắn không muốn bản thân mình mới tìm được cha mình, ngó qua ngó lại một cái thì mất Khỉ cho người hâm nóng một bình Hoa Điêu thượng hạng, lại cho nhà bếp làm mấy món mỹ vị, cùng tiểu Xuân ở trên giường ăn uống chát chít, cũng là về những chuyện xảy ra trong bao năm Điêu đặc sản thượng đẳng của Thiệu Hưng, cả Nữ nhi hồng cũng là từ đây đấy nhá X”DTiểu Xuân thầm nghĩ, hai cha con thì chính là hai cha con, quan hệ huyết thống vốn không thể lừa đảo. Càng ngắm La Khỉ càng cảm thấy gương mặt đó cùng với gương mặt của mình lúc hạ nhân bì diện cụ xuống thật sự giống nhau, có điều dám khẳng định bản thân hắn không thể nào sánh được với cái trò mưa lệ tuôn rơi này Khỉ một mặt uống rượu, một mặt kể lể chuyện tình năm đó mình cùng với hoa khôi của Yên Ba lâu Triệu Ngưng Xuân gặp gỡ như thế nào, lại còn liên tiếp thắng mười ba ván cờ khiến giai nhân tự nguyện gảy đàn hiến khúc, cũng chính là một khúc Quảng lăn tán danh chấn thiên hạ, coi như đã ấn định hắn đời này kiếp này cùng giai nhân gắn bó không rời.[Ầy… quảng lăng tán a…] Tiểu Xuân không uống rượu, chỉ uống trà. con ngoan”>Thì ra ông già chính là người đó, thì ra bà già cũng là có nhắc đến, có điều hắn lúc đó còn quá nhỏ, cho nên không hiểu được lúc mẹ hắn nhắc đến một gã si tình cứ bám riết không ngừng, trên gương mặt cười xán lạn đó là đang biểu thị điều gì.[Bất quá tại sao mẹ chẳng bao giờ nói với con về cha, mà con cũng chưa từng gặp qua cha?] Tiểu Xuân hỏi thẳng.[Là vì nàng lúc đó đang giận ta…] La Khỉ ấp úng nói [Mà thật ra là ngươi có gặp qua ta, có mà ngươi quên mất rồi thì có. Ngày ngươi đầy tháng, mẹ ngươi để ta ôm ngươi thật là lâu, ta còn nhớ rõ ngươi lúc đó rất nhỏ, nhưng mà rất ham cười, ta vừa ôm ngươi, ngươi lại cười mãi không thôi.]La Khỉ tưởng nhớ lại quang cảnh trước kia, nét mặt trở nên ôn hòa mềm mại [Ngày đó uống mừng ngươi đầy tháng, người đến vương phủ chúc mừng người nào cũng nói ngươi giống cha y hệt, mà ngươi rõ ràng chỉ là một đứa bé, nhìn thấy ai cũng không sợ, thấy ai cũng cười. Người nào cũng nói ngươi sau này trấn giữ gia môn, về sau tất sẽ thành tài.][Ây… vương phủ a…]La Khỉ uống tới lúc ngà ngà say, cũng không nghe rõ nổi tiểu Xuân từ đầu tới cuối đang ngâm nga cái Xuân chỉ nói với cha hắn có một số chuyện có lẽ cảm thấy chưa tới lúc, hoặc có thể không biết nên bắt đầu như thế nào, mới quanh co giấu diếm như vậy. Mà trong lúc nói chuyện lại cảm thấy không trọn vẹn, nói một hồi rốt cuộc cũng tới trăm ngàn chỗ Xuân chỉ từ vài ba suy đoán, cũng hiểu được thân phận của mình thật rối rắm, người cha thân phận không nhỏ này thật ra thì là ai?Không bao lâu sau từ ngoài truyền tới tiếng gõ cửa, La Khỉ trong phòng hô lên hỏi xem có chuyện gì, người ngoài cửa liền trả lời [La gia, tiểu cô nương bị trói đến kia đã một ngày một đêm rồi không chịu ăn uống gì, còn khóc mãi không ngừng, ngài có muốn tới xem thử?][Trói?] Tiểu Xuân đang uống trà liền ngây người, nhìn sang người cha đang uống rượu say lè nhè.[A!] La Khỉ nhìn lại Tiểu Xuân, bộ dạng xấu hổ cười ngượng [Thì là… nhìn thấy ở bên ngoài…]Tiểu Xuân chợt nhớ lại chuyện chính mình đã bị mang đến Yên Ba lâu như thế nào, cũng hướng về phía cha hắn nhoẻn miệng cười [Vậy chúng ta bây giờ có phải là trước tiên cứ nên đi xem thử tiểu cô nương kia làm sao không chịu ăn uống?][Phải phải phải!] La Khỉ vội vàng đứng dậy, kéo Tiểu Xuân cùng chạy họ đến sương phòng quen thuộc không còn gì hơn với Tiểu Xuân, cách đây mấy ngày hắn cũng ngồi chờ ở chỗ này, mà đứng gác ở bên ngoài cũng chính là hai tên người quen cũ chuyên môn đi bắt người, khiến cho Tiểu Xuân không khỏi hoài nghi, nơi này có phải hay không là chỗ đặc biệt trong phủ chỉ dùng để giam người bị bắt người đó cũng biết ngay Tiểu Xuân là ai, vừa nhìn đã sững sờ, sau đó đẩy cửa cho La khỉ cùng Tiểu Xuân tiến Xuân vào bên trong, nhìn thấy cô nương kia, lập tức nhảy dựng lên.[Hơ, Trân Châu, sao lại là ngươi!]Trân Châu đang bị trói trên giường không thể động đậy, giật mình ngẩng đầu lên, nhìn thấy vị ân công ngày đó tại Minh thành đã cứu mạng cha mình, nước mắt đang ngưng đọng lại rơi xuống ồ Xuân vội vàng chạy tới cởi trói cho Trân Châu, lấy cục vải bịt miệng nàng ra, liền hỏi ngay [Không sao chứ, ngươi sao ở đây, cha ngươi đâu? Ông ấy không ở cùng ngươi sao?][Ân công…] Trân Châu khóc lóc nỉ non [Ngày đó sau khi người vừa đi Vương bát công tử lại tới nhà bức hôn, cha muốn ta chạy lên kinh nương nhờ cô mẫu, bèn nhờ người mang ta lên kinh, chẳng ngờ cô mẫu đã qua đời cả năm nay, ta không còn ai để nương tựa. Ngay hôm qua còn đứng trên đường định về nhà tìm cha, đột nhiên bị người ta chụp vào trong bao mang đến đây!]Trân Châu co rúm người, bộ dạng như kinh sợ quá Xuân chậc lưỡi, quay đầu lại khóe miệng còn có chút co giật, hai mắt chằm chằm nhìn La Khỉ nói [Cái đó, cha a…][Có ta! Có ta!] La Khỉ luống cuống vội vàng bước ra, khúm núm đứng trước mặt con trai mình.[Các cô nương ở Yên Ba lâu, không phải từng người từng người đều là bị bắt đến đây như thế này chứ?] Tiểu Xuân mẹ còn đương thời, Yên Ba lâu tuy là nơi bán vui phong trần, nhưng cũng là đường đường chính chính mở cửa làm ăn, không hề để lại vết nhơ nào, sao vừa rơi vào tay cha hắn, lại biến thành như thế này?Tú bà đường đường chính chính kinh doanh làm ăn?”[Cái đó là bởi vì nàng ta đứng trước hàng chơi sáo quyển quyển mà ngơ ngẩn… má ngươi ngày xưa cũng khoái chơi sáo quyển quyển…mà ta cũng là nhớ má ngươi lắm a…] La Khỉ bắt đầu khó khăn giải thích, sau lại liến thoắng phân bua [Bất quá ta cũng chỉ mới bắt về có mấy người. Huống chi thông thường bị bắt chừng mươi mười lăm ngày mà vẫn không chịu theo, ta liền thả ra ngay, trước giờ chưa từng có mấy chuyện bức người mại d*m. Cha toàn là vì nhớ má ngươi… ngươi nên tin tưởng cha đi, hơn nữa bây giờ ngươi đã quay về rồi, ta sẽ không làm mấy chuyện bậy bạ đó nữa, ngươi ngàn lần vạn lần phải tin lời cha đi, đừng giận cha, đừng buồn cha a… ngươi mà không thèm quan tâm tới ta, ta còn biết phải làm sao bây giờ?]La Khỉ nói một lèo rất thành thật, mà bộ dạng cũng là đang thề thốt rất hùng Châu để La khỉ qua cơn hồ đồ, mới kéo kéo tay áo Tiểu Xuân rụt rè hỏi [Ân công, đây là đâu, cha của ân công bắt trói ta đến đây để làm gì? Là bắt nhầm người phải không?]Tiểu Xuân vỗ vỗ trấn an nàng, lại nói với La Khỉ [Tiểu cô nương này là bằng hữu ta mới quen tại kinh thành. Cha, đã bắt người ta đến đây, thì nhớ chiếu cố nhân gia cho đàng hoàng.][Đương nhiên, đương nhiên.] La Khỉ gật đầu lia lịa.[Sau này cũng đừng tùy ý bắt người nữa.] Tiểu Xuân mặt cười trong không cười.[Ta biết, ta biết.] Thấy con trai mình trưng bộ mặt như vậy, La Khỉ kinh hãi khiếp đảm, thật là giống mẹ hắn như tạc, chỉ cần nhìn thấy thì hành động trở nên luống cuống, cảm thấy không xong chỉ muốn loạng choạng bước đó tiểu Xuân cúi đầu nói với Trân Châu [Trân Châu muội muội, trước tiên viết thư cho cha báo tin ngươi đang ở đây, cho cha ngươi biết ngươi vô sự. Theo đó, bảo cha ngươi đến kinh thành ở cùng, Minh thành chỗ đó rất hỗn loạn, lúc này ở đó khẳng định không yên bình, mà cha ngươi ở đó cũng không tốt, mau mau gọi ông ấy dọn tới đây đi.]Tiểu Xuân nghĩ một chút, lại nói [Về phần dân chúng ở Minh thành nếu có bà con khả dĩ nhờ vả được, thì cũng bảo bọn họ dọn đi nới khác tạm lánh đi, tạm thời đừng lưu lại chỗ đó làm gì.]Tổng đà của Ô y giáo hiện đang ngụ tại Minh thành, lại là ẩn vu đại thị, mà đang trong lúc giang hồ đại loạn, chẳng may xảy ra chuyện gì, đứng mũi chịu sào, chính là bách tính lương dân vô tội ở Châu cũng cuống quýt gật đầu.[Cha, ta còn có chuyện, cũng tới lúc cần đi rồi, Trân Châu cô nương làm phiền ngươi hảo tâm chiếu cố!] Tiểu Xuân trông ra ngoài nhìn xem thiên sắc, thấy cũng đã muộn, liền nói.[Tiểu Xuân ngươi không ở lại đây sao? Ta khó khăn lắm mới tìm được ngươi.] La Khỉ cả kinh thất sắc.[Ta còn ở kinh thành, còn thường xuyên quay lại thăm người, cha người còn lo lắng cái gì?] Tiểu Xuân cười.[Vậy ngươi ở đâu? Nói cho ta nghe, để cha còn biết đường mà đi tìm ngươi!] La Khỉ vội Xuân nghĩ, tạm thời vẫn chưa cần tiết lộ chuyện về Vân Khuynh, liền nói [Ta lúc này đang trú tại nhà một bằng hữu. Còn ở đâu thì hiện thời chưa thể tiết lộ, sợ lại làm phiền người ta.][Bằng hữu đó đối xử với ngươi có tốt không? Ở lại nơi này cũng được mà, để cha còn được chăm sóc cho ngươi!][Người đó là bằng hữu cùng vào sinh ra tử, đối với ta tốt không còn gì hơn, cũng chính vì vậy mà không thể tùy tùy tiện tiện muốn bỏ đi là bỏ đi. Dù sao con trai lúc rảnh sẽ chạy tới thăm cha, cha không cần qua lo lắng như vậy.]Nói xong, Tiểu Xuân một bước ung dung nhẹ nhàng rời khỏi, bỏ lại cha hắn cùng với Trân Châu hai người chẳng biết làm thế nào cứ thế ngơ ngác, chỉ cỏ thể đứng cho cùng thì, Tiểu Xuân đến lúc này cũng đã hiểu được vì sao mẹ không nói cho hắn biết hắn còn có cha này của hắn phong lưu tiêu sái có phần nhiễm bản tính vương tôn công tử, càng thích thứ gì thì càng không muốn nhẫn nại. Năm đó hẳn là cũng yêu mẫu thân của hắn, cho nên đè nén không nổi trói mẹ hắn về giống như trói Trân Châu vậy, ra tay cướp đoạt người ta về nhà hắn mặc dù xuất thân từ thanh lâu, nhưng chỉ bán tài chứ không bán thân, đối với bọn đạt quan quý nhân lại càng không thích siểm nịnh khúm núm, một thân ngạo cốt trước nay cũng chỉ vì người tri kỷ mà nghiêng như vậy mà chuốc lấy muộn phiền, Vân Anh * còn chưa xuất giá mà đã có con, để cho đứa con này nhận cha, có cái đó mới là quái khó trách, khó trách!Tới đó, Tiểu Xuân tất cả đều đã thông suốt rồi. Hắn cười lớn, vừa rời đi.*Vân Anh một nhân vật trong truyền kỳ của Trung Quốc happy ending rất dễ thương”D, ai có coi Tu la đạo của Bộ Phi Yên sẽ thấy có nhắc đến truyền kỳ đó, theo ý trong truyện thì chỉ đơn giản nói về nàng ca nữ. anh-hau-trong download ban-gai-toi-la-giao-vien-chu- download ban-tung-la-th download bao-bao-vo-luong-ba-me-map-la-cu download bao-lau-em-cung-do download bat-diet-than-v download bat-hu-kiem-t download bi-mat-cua- download bien-hoang-truyen-th download 1, binh-vuong-tr download boss-hung-du-2-ca-doi-chi-vi-em- download boss-la-nu-phu- download boss-la-nu-phu-11 download chang-re-dai download chien-than-bat-bai- download chien-than- download co-vo-an-hon-cua-luc download co-vo-an-hon-cua-lu download co-vo-nho-yeu-n download cu-long-th download cuc-cung-co-chieu download cuc-pham-kh download cung-me-tam-ky_qu download cuoi-con-duong download da-thu-phap-tac_qu download dac-thu-khong-gian_qu download download de-nhat-kiem-than- download de-quoc-bai-gi download dien-duc-h download dinh-cao-phu download doc-tinh-me-luyen-vo-han-su-diu-dang-doc- download dong-nhan-harry-potter-sinh-ma-ca download dong-nhan-harry-potter-x-twilight-yeu-khong-ho download dung-dong-vao-kich-ban-cua-to download em-se-khong-ch download hen-kiep-sau-gap-lai-chang download h download download hoan-my-bach-nguyet-quang-chuan-bi-tu- download 1, hon-nhan-tan-khoc-voi-chong- download hop-dong-ly-hon-truoc-khi-toi-mat-tr download hptomhar-truong-sinh-lin download hue-thu-thie download huong-dan-cach-van-nhan-me-la download huyet-hoa-tu-ch download 1, inuyasha-dong-nhan-khuyn download ket-hon-chop-nhoang-ong-xa-cuc- download kieu-nuong-xu download kinh-thien-kiem download lanh-de- download lanh-vuon download lao-dai-phu-nhan-duoi-toi-roi-72 download download linh-khi-khoi-phuc-thoi-dai-ky-si-bau download magician-trong-the-gioi-c download mai-huong download mat-roi-xin-dung-tim download moi-tinh-ngang download nam-chu-benh-kieu-sung-len-troi-657 download nam-than-kieu-ngao-o-nha-toi-noi-yeu-em-99 download neu-khong-phai-l download nghe-noi-em-th download nghich-thi download nguoi-chong-ho-cua-nu-giam-doc-62 download nguoi-chon download nhat-duoc-chua-te- download nuoi-soi-trong-nha-chay-mau-nam-chinh-hac- download nuong-tu-dung-nghic download phan-1-trong-sinh-chi-giai-tri-to download phe-tai-nghich-thien-linh-danh-thue-cuon download phia-duoi-hoang download phong-than-chau-3 download phu-quan- download download scandal-cua-cau-dang-yeu-hon-c download sieu-cap-cung-chieu-1 download song-lai-khi-moi-vua-nh download ta-xay-gia-vien-tren-lung-huy download tan-an-quy-su-744190_q download than-dao-dan-ton- download thanh-xuan-n download thap-nien-60-an-com-ga-chong- download the-gioi-hoa download thien-dia-sung-nhi-ti download thien-duong-la-noi-anh-y download thien-gia-sung-nhi-vo-moi-cua-ton download thieu-gia-ngong- download thieu-nien-sat-vach-dep-nhu-ho download thinh-the-khoi download thinh-the-kh download tieu-thu-hoan-hao-va-cong-tu-lanh download tieu-vuong-phi-khuynh download tinh-sai-tham-cung-ngoc-nhan-toai-dai-toi-tu-phi_q download tinh-yeu-cua-anh-toi-khong-dam-nhan download toan-tuc-vong-du-chi-thien-ha-d download tong-man-cung-mieu-nuong-khong-don-gian-thuong- download tong-tai-anh-nhan-nham-nguoi-roi- download tong-tai-sung-the-ba-xa-em-d download trac download trung-doi-truong-la-crush-cu download trung-sinh-kieu-the-vo download truyen-nam-than-quoc-dan-cuu-thieu-xin-thinh-giao-chu-ut-tong-tai-yeu-khong download truyen-vien-tien-sinh-luon-khon download tu-do download tu-la-vu download tuy-hung-me-nhao download ung-dung-ne download vat-hy-sinh-nu-phu-ga-lan-hai-cong download vo-nho-ga-thay-duoc-sung-len-may download vo-song download vo-thuong-sat download vo-tong-tai-em-ngoan- download vo-tong-tai-em-ngoan- download vo-truoc-cuc-pham-cua-nam-phu-nien-dai-van-tr download 1, vo-yeu-bao-boi-cua-l download vo-yeu-nong-bong-dung-ho download vu-cuc-th download vu-than-c download vuong download v download vuong-phi-ngay-ngay-doi-huu-phu download vuong-trieu-kim-ngoc-quyen-5-tranh-vanh_quye download xin-loi-em-anh-da-yeu-a download xuyen-qua-thoi-khong-hoa-giai-loi- download Sự thật tàn nhẫn như sét đánh, đột ngột làm cho hắn vô phương chống đỡ. Thiên tiên mỹ nhân tuyệt trần thoát tục này, rốt cuộc lại là nam nhân!Hắn thở dài khó nhọc quay về với thực tại, chán chường thất vọng nhìn chằm chằm vào hai thớ ngực đích thị của nam nhân kia, đờ đẫn bôi thuốc qua loa, cuối cùng khoác tấm áo trắng trở lại, bắt đầu ngộ ra, chấp nhận sự thật.“Bà nội ngươi… nam nhân mà như thế này chẳng phải chuyên đi lường gạt người ta sao?”Hắn lần đầu tiên nhìn thấy Đông Phương Vân Khuynh, mười tám năm trời cho tới nay chưa hề biết động lòng, giờ vừa mới nhen nhúm chút tình cảm, lại bị trôi sạch thế này thì thật là…Những tình cảm suy nghĩ lộn xộn trong lòng Tiểu Xuân bày ra như làn khói mù mịt, sự tập trung ban đầu, đều bị quẳng qua một y nhân từng nói, bất luận sống chết thế nào cũng phải mang Vân Khuynh quay về. Có lẽ Vân Khuynh cùng đối phương bên kia đúng là có thâm thù đại hận cỡ như sát phụ hại mẫu gì đó rồi. Bọn chúng không thể dễ dàng bỏ qua nếu chưa lấy được cái mạng này. Độc dược gã hạ cũng không tầm thường, muốn tỉnh lại cũng phải mất khá nhiều thời gian, vậy lúc này, có thể chạy bao xa thì hãy cứ chạy tối ngày thứ hai, sao còn chưa mọc, Tiểu Xuân nhanh chóng chạy vào thành trước khi đóng cổng. Thật sự rất mệt. Không biết nơi này cách Thần tiên cốc được bao xa, nhưng từ lúc uống rượu say khướt đã chạy miệt mài, sau đó đụng độ đám hắc y nhân lại chạy tiếp mấy ngày đường, có thể nói là kiệt sức vật vờ như con rùa già nghìn tuổi. Cảm giác cái người nằm trên lưng nặng trịch đến mức khiến hắn lẩy bẩy bước từng bước một, toàn thân đau xót cứ như vừa đi mà vừa bị ngâm trong dấm vả tìm được một nhà trọ, vừa đi vào, tiểu nhị thấy bộ dạng hắn nhếch nhác bẩn thỉu, giương mắt nhìn. Lại thấy cái thứ trên lưng hắn lấm máu, chẳng biết còn sống hay không, liền khinh khỉnh nhìn bằng nửa con mắt, lập tức bỏ qua.“Tìm phòng trọ.” Tiểu Xuân uể oải nói.“Phòng hết rồi, khách quan!” Tiểu nhị chậm rãi đi tới, không thèm tỏ ra một chút khách khí.“Không phải chứ, một gian cũng không có sao?” Tiểu Xuân ngạc nhiên, thế này cũng đủ chết Khuynh tuy là độc trong người tạm thời lắng xuống, nhưng không tìm ra một chỗ để nghỉ ngơi mà khám. Phía sau lại có truy binh, rừng núi hoang vu hắn không dám trụ, nghe nói nhà trọ thường có nhiều chỗ che mưa nắng, tại sao lại nói là hết rồi?“Ngài tới chậm rồi, hai mươi chín tháng mười Lục liễu sơn trang tổ chức anh hùng đại hội. Võ lâm nhân sĩ đến tề tựu Hàm Dương, hiện tại đừng nói tiểu điếm, nhà trọ từ lớn đến bé cũng đầy cả rồi, chuồng ngựa cũng có người ở, không còn chỗ đâu!” Tên tiểu nhị nhìn khách ngoại lai, bĩu môi giải thích. Vậy mà nghe ngoài đại sảnh có tiếng khách gọi, vội vàng khúm núm chạy qua chỗ quý nhân quần áo sang trọng.“Khách quan muốn gọi gì? Hôm nay Hương lâu có món ngon đệ nhất thiên hạ…”Tiểu Xuân học theo tên đó, cũng bĩu môi. Không có nhiều thời gian để xử lý hắn, tốt hơn là tìm một nhà trọ khác. Vậy mà, Hàm Dương thật sự là quá đông người, không còn chỗ nào có phòng cả.“Nguy rồi, cứ thế này mà đi tiếp cũng không xong!” Tiểu Xuân đứng thẳng người, từ trên nóc nhà hóng gió, lẩm phóng nhãn quang xuống đại thành đèn đuốc sáng trưng, toàn thân thượng hạ chỉ còn đôi mắt này là kiền tịnh. Cuối cùng, nhìn qua một phố hoa, con mắt tự nhiên sáng lên, trong người giật giật mấy vạng tối, phố hoa đèn đuốc rực rỡ, bao nhiêu lồng đèn vải lụa treo trên lầu các, những cô nương thanh lâu xinh đẹp trang điểm diêm dúa, đang đón bay qua tầng tầng mái cong, rồi chui thẳng vào Tô Tuyết lâu, không đi bằng cửa chính. Kéo lấy tú bà ăn mặc lộng lẫy đang chuẩn bị xuống lầu tiếp khách, dúi vào tay một viên đại nguyên bảo, nói “Làm phiền cho một gian phòng kín, kỹ nữ thì xin miễn giùm, chỉ cần rượu và thức ăn là được.”Tú bà nhìn đĩnh vàng sáng rực trên tay mình, cười đến mức mờ cả mắt, vội nói “Vị tiểu công tử này, mời theo ta!”Nghe xong không nhịn được cố gắng sờ mặt mình, hắn lớn từng này tuổi, còn gọi là “tiểu” sao?Tú bà dắt Tiểu Xuân tới một sương phòng vắng vẻ, tuy là khó tránh khỏi tiếng gảy đàn oanh oanh yến yến, nhưng cũng coi như là chỗ yên tĩnh nhất Tô tuyết lâu đặt Vân Khuynh lên giường, tiếp đó lại tống thêm mấy đỉnh nguyên bảo, dặn dò mấy việc lặt vặt, rồi tống cổ bà ta ra ngoài. Thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng dàn xếp lúc còn đang cười lơ đãng, người quay về hướng khác, thình lình hắn nghe thấy âm thanh “viu” vang lên, ám khí nhằm hướng mặt mình mà lao tới.“Ai dou…” hắn kêu lên thảm thiết, vì quá khinh suất nên không tránh kịp, toàn bộ mặt mũi đều dính mà kẻ vừa xuất thủ nội lực đã hao mòn gần hết, ám khí chưa có đâm tới xương. Tiểu Xuân cắn răng rút Mai hoa châm ra, hai mắt rưng rưng, nhìn Vân Khuynh nằm yếu ớt trên giường, mặt trắng bệch.“Ngươi là ai? Có mục đích gì? Tại sao bắt ta đến chỗ này?” Vân Khuynh khí huyết bốc lên cuồn cuộn, ho ra một búng máu, nhìn thẳng vào mặt hắn, ánh mắt so với lúc ban đầu không hề thay đổi, lãnh đạm hờ hững.“Ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng bằng cái thái độ này à?” Hắn cũng không nổi giận, chỉ cầm Mai hoa châm quăng xuống đất.“Ta chưa từng nói muốn ngươi cứu!” Vân Khuynh chẳng hề tỏ ra cảm kích “Trả lời câu hỏi của ta!”“Cái tên này…” Tiểu Xuân chán nản, thở ra một hơi dài mới nói “Ta là Triệu Tiểu Xuân, chỉ tình cờ ngang qua. Tôn chỉ của ta là phải cứu thì nhất định sẽ cứu, tuyệt đối sẽ không thấy chết mà không cứu, cho nên mới mang ngươi tới thanh lâu này trú tạm.”“Thanh lâu? Ngươi dẫn ta tới thanh lâu?”Tiểu Xuân thấy Vân Khuynh ban đầu lạnh lùng như vậy bây giờ lại cao giọng.“Không sai, là thanh lâu, có vấn đề gì à?” Hắn nói tiếp “Toàn bộ khách điếm ở Hàm Dương đều đã đầy người rồi, nếu không phải ta nghĩ ra chỗ này, chỉ sợ đêm nay khả năng phải bơ vơ đầu đường xó chợ là chắc chắn á!”“Chăn đệm đã dùng qua chưa, ngươi có đổi lại chưa?” Vân Khuynh chống người dậy toan bò xuống giường.“Ai, ngươi còn muốn cái gì nữa?” Chả hiểu sao cái tên này nói chuyện cứ ù ù cạc cạc.“Bẩn quá!” Vân Khuynh cau mày, vẻ mặt cực kỳ không hài lòng “Ngươi dám cho ta dùng thứ đã qua sử dụng?”Sau đó, Tiểu Xuân cùng với một thằng nhóc lóc cóc mang bồn rửa vào, giặt sạch quần áo, lau chùi lò bếp, tiện thể gọi họ thay hết chăn nệm trong Khuynh đó cứ như hễ dính bụi là không chịu nổi, chui vào bồn tắm tới ba lần, hơn nữa khướu giác làm như quá nhạy cảm, không ngừng trợn mắt, trong tay thì lăm lăm ám khí. Tiểu Xuân thấy tên kia lạm dụng uy quyền, bất quá đành phải chui vào tắm một lần. Tới tới lui lui một hồi, mấy tên sai vặt gánh nước đến xanh cả mặt.“Này, đây là kim sáng dược.” Tiểu Xuân thay đồ đàng hoàng xong, tóc tai ướt sượt, móc ra dược bình đưa cho Vân Khuynh, rồi ngồi chồm hổm bên bếp lò, lấy ra một cái nồi, cho vào đó đống thảo dược vừa mới mua cùng với mấy bát Khuynh cầm dược bình lại ngồi im không đả động gì, hắn cũng chẳng thèm quan tâm, chỉ chú ý đến nồi dược. Thỉnh thoảng dùng nội lực tác động vào dược liệu, dược tính có đủ điều kiện để luyện thành.“Ngươi trúng loại độc rất kỳ quái, ta chưa từng thấy bao giờ. Xem cái bản mặt của ngươi thì trắng bệch, mạch đập tán loạn, khí huyết không tốt, mà máu lại còn đen hơn mực, tính tình thì hung dữ đáng sợ. Từng nghe qua huyết phong cộng với đoạn trường thảo, đan sa, bách túc trùng và vài vị thảo dược nữa hợp lại, có thể khiến con người ta muốn sống sống không được, muốn chết chết không xong, sống một ngày không bằng chết một ngày, thế gian không ai giải nổi, chỉ có thể tự mình giải thoát.” Tiểu Xuân cứ ngồi lẩm bẩm như tự nói “Rốt cuộc là thâm thù đại hận cỡ nào, không dùng tới thứ kịch độc đó không được sao?”Vân Khuynh chỉ hừ một lên, Vân khuynh ngồi nhìn bóng trăng ngoài cửa sổ, trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó, im lặng không nói.“Uống thuốc đi.” Ba chén nước cô lại thành một chén đen ngòm, Tiểu Xuân cầm lấy thành quả của mình đặt trước mặt Vân Khuynh nhìn chén thuốc đen đó một cái, lập tức ngoảnh mặt đi.“Là thứ tốt, ta dùng thổ phục linh, ý dĩ nhân, cam thảo, hoài sơn, cẩu kỷ, đỗ trọng, thục địa. Có thể thanh nhiệt giải độc, mặc dù không giải được độc trong người ngươi, nhưng cũng có thể khiến độc tố chậm phát tác.” Hắn không nói tới còn có thêm bí dược ngàn vàng không mua nổi của sư môn tự chế.“Không cần.” Vân Khuynh chẳng thèm đoái hoài.“Nếu ta đoán không sai, ngươi mỗi đêm khí huyết vận chuyển đến thiếu dương tam kinh trên đầu, sẽ bị độc phát làm nghịch chuyển trở lại. Ta đây sợ nhất là đau đớn, cũng không muốn thấy kẻ khác đau đớn, ngươi làm ơn uống thuốc đi, uống rồi sẽ không thấy khó chịu nữa.” Tiểu Xuân đẩy cái bát tới, Vân Khuynh lại lấy tay đẩy người giằng co qua lại, lúc sau cùng tác động vào bát thuốc. Vân Khuynh không biết cơ bản công lực hơn Tiểu Xuân bao nhiêu, nhưng mấy ngày qua nội lực tiêu hao quá nhiều, thành thử bây giờ hơi kém hơn hắn một chút. Kết quả bát thuốc trong lúc vô ý bị đẩy ra ngoài, rơi xuống đất vỡ nát, thuốc quý cũng đổ lênh láng.“Ngươi! Cái tên này thật là!” Tiểu Xuân thấy tâm huyết của mình bị lãng phí như vậy, tức giận xông vào chơi tay đôi với Vân Khuynh bên đều đánh rất thật tình, nhưng Tiểu Xuân không muốn đả thương người khác, mấy lần thấy Vân Khuynh nhíu mày nén đau đều ngay lập tức thu chiêu, hậu quả bị đánh cho “nước chảy hoa trôi”, ăn một bạt tai đau đến mức phát nhiên, Vân Khuynh ho một tiếng xuất huyết, trán đẫm mồ hôi lạnh toát. Tiểu Xuân thấy thế dừng đánh, lo lắng xem xét, ngó chừng chất độc lại phát tác rồi.“Vẫn còn một ít thuốc” Tiểu Xuân cầm cái nồi, chắt được nửa bát mang tới, bóp mồm tên kia, nhằm thẳng cổ họng đổ thuốc xuống. Vân Khuynh toàn thân căng cứng, tới mức vận lực cũng không đau này, giống như bị thả vào nồi nước sôi. Mỗi tấc da tấc thịt đều phải chịu lửa với nước cùng công kích, bên trong lại như có người cầm đục gõ lia lịa, muốn sống không được muốn chết cũng không xong. Mùi vị này, hắn nhất định sẽ khiến kẻ đó phải nhận lại gấp chậm, từ thẳng sống lưng, một luồng khí thuần khiết nhập xuống, nhanh chóng kích hoạt nửa bát thuốc hắn vừa uống, hiệu lực của thuốc lan dần ra tứ hồ nghi mở mắt ra, cảm thấy mông lung mờ mịt, lại gặp ngay đôi mắt hoa đào trong veo như nước, cả gương mặt kiền tịnh tuấn tú như quan ngọc đang nhìn hắn, toát ra vẻ lo âu.“Không sao, ta thay ngươi độ khí.” Tiểu Xuân nhẹ nhàng thích thân thể kề cận, trong lúc tay của Tiểu Xuân đương vòng qua, Vân Khuynh không nghĩ ngợi gì, mấy cây châm cắm ngay lên mu bàn tay Tiểu Xuân cười khổ nói “Ngươi muốn đâm, chờ chút nữa ta cho ngươi đâm, không né không tránh, vậy được chưa?”Chân khí không ngừng nhập vào, đến tận nửa đêm vẫn không Khuynh từ đầu tới cuối không có cách nào lý giải nổi cái kẻ tên Triệu Tiểu Xuân này, thật sự tâm tư là như thế ràng, khóe miệng kẻ đó vẫn đang rỉ ràng, hiểu được mai hoa châm của hắn độc ra cái gì, mỗi khi độc tính phát tác, lại chỉ muốn cứu hắn?Vì cái gì, đối với hắn dịu dàng như vậy…Mùi nhang thơm lan khắp phòng, chất độc trong cơ thể bị áp chế, Vân Khuynh thần trí lại nhận thấy một thứ cảm giác rất kỳ bên cạnh dường như đã ngủ. Hắn quay sang nhìn, chỉ thấy người nọ, mấy sợi tóc đen ươn ướt dính trên mặt, mồ hôi lấm tấm phủ đầy trán. Người này nhất định chân khí tiêu hao vô số, giúp hắn vượt qua khổ nệm của thanh lâu, nguyên bản toàn hương thơm son phấn, bị thay thế bằng mùi thảo dược trong sạch. Mà mùi thơm kỳ lạ từ người này đây, lại không khiến hắn có ác cảm, nhàn nhạt tựa hư không, làm cho hắn dậy lên một cảm giác không có cách nào diễn nhìn vẻ hiên ngang mạnh mẽ, chân mày thanh tú, mặt như đóa sen, môi đỏ như thiếu niên, Vân Khuynh thấy mình có chút rung động. Toàn bộ sức lực vốn đã bị kịch độc rút kiệt, giờ lại là cảm giác mê hoặc nhân tâm dạt dào.“Lại tới rồi!” Vân Khuynh hít một hơi muốn thư giãn toàn thân, đột nhiên lại thấy nóng ran. Dị hương từ cơ thể xộc vào xoang mũi, dưới bụng cũng nóng lên, toàn thân run bán loan, sau khi phục xong, tới ngày trăng tròn mới phát tác. Đêm trăng lần trước cả người lên cơn đau nhức, đau đớn qua rồi độc tính lại biến hóa, mê loạn tâm trí, thôi thúc dục vọng. Dày vò hết lần này tới lần khác, kịch độc dần dần ăn mòn lục phủ ngũ tạng, tính mệnh theo trăng khuyết mà tiêu dần, độc tính nhập tâm mà hủy hoại thần trí, tới ngày trăng non bắt đầu máu chảy mạng vong. Tất cả không quá mười lăm y giáo Lan Khánh, đối với hắn không thù không oán, lại dùng thứ thủ đoạn này ngay lúc không phòng bị, hạ loại độc không có ai giải được. Không chỉ muốn hắn sống không bằng chết, mà còn muốn làm nhục phát hắn chịu qua được, nhưng động tình lại khó hơn muôn phần. Hắn từ nhỏ không hứng thú gần gũi với người khác, đối với chuyện nam nữ lại càng chán ghét vạn lần. Lan Khánh sau khi hạ độc mang hắn khỏi kinh thành, đã từng đưa tới mấy nữ tử thanh lâu cùng hắn thân mật, vừa cởi áo hắn ra ngay lập tức bị giết chết. Bởi cảm giác đụng chạm dơ bẩn đầy tà tâm đó thật khiến người ta không cách nào chịu nổi.“Lan Khánh, rồi sẽ có một ngày ta hoàn lại tất cả cho ngươi!”Nóng bức chịu không nổi, Vân Khuynh đứng dậy tìm nước lạnh uống. Nhưng có uống cả bồn nước, nhiệt lưu cũng không hề suy giảm, chiếm giữ cơ thể không tiêu tan. Lửa dục tích tụ dưới thân, tựa hồ muốn đốt cháy cơ mười ngày nay cường áp độc tính, cho dù kinh mạch nghịch chuyển đau đớn tới mức nào, hắn cũng quyết không để Lan Khánh đắc họng vừa tanh vừa ngọt, Vân Khuynh dùng huyết vị cưỡng chế nuốt xuống. Lúc này lực tay bất ổn, một chưởng bóp nát chén nước. Ánh nến bị kình lực thổi tắt, sương phòng lại chìm trong bóng tối, chỉ còn ánh sáng lờ mờ ngoài hành lang hắt chén vỡ làm Tiểu Xuân đang ngủ tỉnh giấc hỏi “Thế nào rồi?”Vân Khuynh quay lại, thấy đôi mắt trong như nước đang bình ổn nhìn hắn, con ngươi chiếu sáng mang theo một chút hồ nghi dò Xuân thấy hắn không đáp, tự ý đưa tay xem môn bị khống chế vốn là điều tối kỵ nhất của người luyện võ, song Vân Khuynh không hề vùng tay khỏi Tiểu Xuân, cũng đã quên mất mai hoa châm.“A?” Tiểu Xuân kinh ngạc nhìn Vân Khuynh “Mỹ nhân, ngươi rốt cuộc là trúng cái quỷ gì vậy, sao lại kỳ quái thế này?”“Mỹ nhân?” Vân Khuynh ánh mắt không hài lòng, vùng tay ra, trên vai Tiểu Xuân ngay lập tức bị mai hoa đâm tua tủa. Bất quá lần này chỉ qua y phục, dùng lực không nhiều, cắm vào da thịt không đến một thốn.“Ai dou… ngươi chính là đại mỹ nhân mà, còn muốn ta gọi thế nào mới vừa lòng?” Tiểu Xuân nhảy dựng lên, vội vàng nhổ Khuynh thấy gương mặt ôn hòa của Tiểu Xuân lại trở nên bắng nhắng như con nít, chẳng biết làm thế người này, với hắn trước nay hoàn toàn bất đồng, làm sao lại khiến hắn có cảm giác tin tưởng?Dược lực lại kích động, Vân Khuynh không có cách nào kiềm chế. Nếu là hắn trước đây, sẽ không cho phép bất kỳ kẻ nào lại gần, vậy mà người này đây đang đỡ lấy hắn, khiến hắn mê muội.“Không thể áp chế.” Tiểu Xuân đột nhiên nói.“Cái gì?” Vân Khuynh nghe không rõ.“Ta nói độc này không thể áp chế!” Tiểu Xuân vừa nói vừa đề phòng, sợ Vân Khuynh bất thình lình lại dùng độc châm săn sóc cẩn thận nói tiếp “Độc tính kỳ lạ, ngươi mạch đập gấp, toàn thân phát nhiệt, hiện giờ quan trọng nhất là tiết hỏa thanh nhiệt. Dùng cường lực đè nén như thế này hoàn toàn không có lợi. Vạn nhất đè không được, độc tính phản lại, chấn động hủy hoại tất cả nội phủ cân mạch. Sau này có giải được độc, cũng sẽ thành phế nhân.”“Vậy bây giờ phải như thế nào?” Vân Khuynh thở gấp, mùi hương trong phòng cảm thấy nồng nặc hơn, hắn có hơi váng vất.“Dễ thôi!” Tiểu Xuân cười tà “Đây chẳng phải là thanh lâu sao? Ta thay ngươi, kêu một cô nương vào là được!”Hết chương 1.

lãng đãng giang hồ chi dược sư