Cá nhân em thì đồng ý với một số các anh chị ở đây khi cho rằng show pay slip hoàn toàn không liên quan tới vấn đề deal lương.
Ở phương Tây, những nước này được biết đến với tên gọi "các nhà nước cộng sản" vì đảng cầm quyền thường sử dụng tên là "đảng cộng sản".Tuy nhiên, những nước này tự gọi là nước xã hội chủ nghĩa trong hiến pháp, chứ chưa phải cộng sản. Đó là những quốc gia trong đó nhà nước đều vận hành
Nguyên nhân này là do mỗi tháng khi tới thời kỳ ra máu kinh của người phụ nữ, tử cung co bóp để đẩy máu kinh ra bên ngoài, sự co bóp này làm cho phụ nữ có cảm giác đau bụng dưới. Đây là một phản ứng thường gặp ở đa phần các chị em.
6 Vấn đề giải thoát trong đạo Phật. 6. Vấn đề giải thoát trong đạo Phật. Giải thoát nghĩa là cởi mở những dây ràng buộc mình vào một hoàn cảnh đau khổ nghịch ý. Niết Bàn (Nirvana) của đạo Phật không phải là một cõi thiên đàng như nhiều người lầm tưởng. Người
Nhân đây em cũng chia sẻ lên cho các mẹ nào đang rơi vào tình huống như em tham khảo và áp dụng xem sao nhé. Nhưng em nói trước mấy cái này cũng là mẹo dân gian thôi nha. vì vậy nếu đã làm hết các mẹo trên mà bé vẫn còn quấy khóc, mẹ hãy bế bé tạm thời sang phòng khác
Mặc dù còn nhiều điều cần cải thiện để nâng cao hơn nữa chất lượng dịch vụ và tư vấn nhân sự, cũng như ở thời điểm này, mỗi ứng viên có thể đã có những định hướng riêng nhưng em/tớ/chị vẫn rất mong đã góp phần đem được tinh thần hỗ trợ nhiệt thành
ZYGpB9. 【3】 Đừng đi theo tôi! Editormèomỡ Bận rộn cả một ngày, Cao Tân Vũ vừa tới bãi đậu xe mới nhớ hôm nay là ngày giới hạn, anh không lái xe. Xoay người đi về phía thang máy, lúc chờ anh quay người nhìn ra bãi gửi xe theo bản năng. Thấm thoắt đã 2 tháng, người phụ nữ điên Tưởng Hàn Tĩnh này ngày ngày cầm tấm biển đứng ở bãi gửi xe chờ anh tan làm. Hành động lần này mặc dù khiến anh vô cùng bất mãn, nhưng những đồng nghiệp nam không rõ chân tướng lại cực kì hâm mộ anh. Bởi vì Tưởng Hàn Tĩnh rất xinh đẹp, vóc người đẹp da trắng, lúc nào xuất hiện ở bãi gửi xe cũng phải chờ ít nhất vài tiếng như hoa si vậy, cho nên anh thường bị nhạo báng là có diễm phúc. Còn một chuyện làm anh đau đầu hơn đó là Tưởng Hàn Tĩnh thường xuyên chạy đến chỗ anh làm hỏi anh có muốn đi ăn cơm cùng cô không? Anh mở miệng cự tuyệt thì cô sẽ lập tức xoay người rời đi, không đầu không đuôi thật khó hiểu! . . . . . . Lúc đi ra cửa chính bệnh viện, do đã qua thời gian đông người khám, Cao Tân Vũ nhanh chóng nhận ra Tưởng Hàn Tĩnh trong dòng người thưa thớt trên đường phố. Anh cảm thấy đầu mình lại đau rồi. Bệnh viện có quy định Vì không để tắc nghẽn xe cộ cản trở xe cứu thương, cấm xe taxi dừng ở các cửa ra vào. Cao Tân Vũ chỉ đành phải đi bộ một đoạn mới bắt được xe. Tưởng Hàn Tĩnh nhắm mắt theo đuôi đi sau anh mười mét. Buổi tối yên tĩnh khiến thính giác con người nhạy hơn, nhất là tiếng bước chân mà mình không muốn nghe. “Đừng có đi theo tôi giống nữ quỷ thế được không!” Cao Tân Vũ cảm thấy mình sắp bị cô hành hạ đến điên rồi. Mặc dù cô không nói lời nào, rất yên lặng, nhưng lại giống như kẻ cố tình gây sự xông vào chiếm lấy toàn bộ suy nghĩ của anh. Tưởng Hàn Tĩnh lui về phía sau một bước, “Đường anh anh đi, cứ coi như không nhìn thấy em.” “Sớm biết có hôm nay ban đầu sao còn làm vậy?! Hối hận rồi sao? Này, sao không trả lời tôi? !” Đến giờ này ngày này, cô làm chuyện hèn mọn nhất, thái độ lại vẫn ngạo mạn như xưa làm cho anh phát điên. “Không hối hận, em không muốn bù đắp bất cứ chuyện gì cả.” Cao Tân Vũ hít sâu một hơn rồi từ từ thở ra, sau đó giận dữ đi thật nhanh. Tưởng Hàn Tĩnh thấy anh đi liền đuổi theo, hoàn toàn coi như không thấy sự chán ghét của anh. Trong một số trường hợp đặc biệt thì kí ức luôn nhảy ra quấy rối. Trong đầu Cao Tân Vũ hiện ra hình ảnh năm đó mình theo đuổi Tưởng Hàn Tĩnh không buông. Khi đó, anh để chắc chắn xuất hiện trước mặt Tưởng Hàn Tĩnh khi cô tan học, nên luôn trốn gần hết tiết cuối. Tưởng Hàn Tĩnh luôn cau mày trách anh trốn học đều là học sinh hư. Cao Tân Vũ vô liêm sỉ nói điều kiện Nếu như em chịu chờ anh trước cửa trường học, vậy anh học xong mới về. Tưởng Hàn Tĩnh dĩ nhiên sẽ không đồng ý, đi vòng qua bên cạnh anh bước nhanh về nhà, anh vội vàng đuổi theo. Mỗi lần như vậy sẽ bị cô lạnh lùng xua đuổi. . . . . . . “Đừng có đi theo tôi nữa được không?!” Anh lại một lần nữa mất khống chế. Tưởng Hàn Tĩnh dừng chân, lẩm bẩm nói, “Cũng không phải đường của nhà anh, ai đi chả được. . . . . .” “Cô!” Mẹ nó! Ngày trước sao anh lại không nghĩ ra dùng câu này trả lời cô? Thấy xe buýt chậm rãi tới, Cao Tân Vũ định nhảy lên. Nhưng bởi vì hàng năm không ngồi xe buýt nên hôm nay căn bản không có vé. Anh rút ví ra mới phát hiện không có tiền lẻ, lại tìm loạn xạ khắp người. Lúc này, một cánh tay nhỏ bé mảnh khảnh lướt qua trước mắt anh, nhét đầy đủ tiền lẻ vào trong máy. “Đã trả rồi, anh có rảnh thì cũng ngồi đi.” Cô cười nói. Cao Tân Vũ nhìn chung quanh một vòng, ngồi vào ghế đơn gần cửa sổ. Tưởng Hàn Tĩnh đi ngang qua bên cạnh anh, ngồi vào hàng cuối cùng, chếch về phía sau anh. Anh buồn bực nhìn ra ngoài cửa sổ, đây coi như trốn tránh sao? Đúng thì sao. Không muốn hỏi cô những năm này cô sống thế nào, không muốn biết bất cứ chuyện gì về cô, không muốn vì bất kỳ nguyên nhân nào mà tha thứ cô ra đi không lời từ giã. Bởi vì anh sống không tốt, cô trốn tới nơi anh không quấy rầy được. Vẫn là câu nói đó, đã khiến cô ghét, vậy thì đừng về nữa. Trong lúc đó thì Tưởng Hàn Tĩnh rút từ trong túi ra một cuốn vở ố vàng, lật tới một tờ thì cười khanh khách vang cả một góc, sau đó nhìn anh không chớp mắt, trong lòng tính nhẩm trạm anh sắp xuống, đôi mắt trong veo dần dần phủ một tầng mờ mịt.
EditormèomỡĐêm khuya, một chiếc xe hơi màu đen dừng ở bên đường, gió đêm cuồn cuộn thổi những hạt cát đập vào cửa kính xe. Cao Tân Vũ ngồi ở trong xe rõ ràng rất mệt mỏi nhưng anh tình nguyện đợi ở trong xe nghe nhạc, cũng không muốn về nhà sớm nghỉ một điếu thuốc đã bỏ từ 10 năm trước, lúc đầu cai thuốc chỉ vì cô gái anh thích ghét mùi thuốc lá, bây giờ thì chẳng còn gì phải sợ chỉ sợ mệnh quá theo vòng khói từ từ lên cao, tầm mắt hơi nâng lên nhìn vào khu nhà trọ kiểu cũ cách đó không xa, thấy căn phòng kia vẫn sáng đèn, cái trí nhớ tốt đáng chết lại làm anh phiền bảy tuổi anh cũng từng ngây ngốc đứng ở dưới lầu nhà cô như vậy, cho đến khi phòng ngủ của cô tắt đèn mới rời mươi bảy tuổi rồi, lại vẫn đang làm chuyện ngu xuẩn y như thật, anh vô cùng thất vọng vì gõ nhẹ lên kính xe truyền vào trong tai. Nhìn qua cửa sổ xe màu trà anh không khỏi kinh Hàn Tĩnh thấy chung quanh chỉ có chiếc xe này là có người ngồi ở trong đành để cả thùng mì ăn liền xuống, lo lắng lại gõ ba tiếng.“Tiên sinh, xin lỗi làm phiền anh một chút, xin hỏi địa chỉ này đi như thế nào?”Cao Tân Vũ đoán cô không hề nhớ biển số xe của anh, nếu không nửa đêm canh ba biểu diễn cho ai nhìn?Vì vậy, anh nổ máy chậm rãi đạp chân thế, Tưởng Hàn Tĩnh ôm chặt lấy kính chiếu hậu, gấp đến độ hốc mắt ửng hồng, “Xin chờ một chút được không, tôi thật sự là lạc đường mà!”Không tự chủ được buông bàn đạp ra, nhưng anh không hề nóng lòng mở cửa xe mà chỉnh âm lượng đến lớn nhất, một tay chống má che đi giọng nói của cô, buộc mình ngoảnh mặt làm Hàn Tĩnh dính sát tờ giấy ghi địa chỉ vào kính, dùng đốt ngón tay gõ lên mặt kính muốn người bên trong xe chú ý.“Tiên sinh, anh không khỏe sao?” Cô đề cao dB hỏi co gần nửa giờ, Tưởng Hàn Tĩnh vốn có thể rời đi nhưng lại có chút lo lắng vì sắc mặt người trong xe này cực kém. Nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân mơ hồ truyền đến, cô lập tức quay lại định nhờ giúp nhiên, một tiếng hét đâm thủng màng nhĩ Cao Tân Vũ. Anh vội vàng xuống xe, một quyền đánh vào con ma men đang động tay động chân với Tưởng Hàn ma men này rõ ràng là mượn rượu giở trò lưu manh, thấy Cao Tân Vũ dáng người cao lớn, cũng không dám mắng lại, vội bò dậy co cẳng bỏ chạy.“Cám ơn.”Cô vuốt vuốt mái tóc rối bời, cúi người thật sâu bày tỏ sự biết ơn.“Hơn nửa đêm không trở về nhà định đứng chờ lưu manh à? !”Đây chính là vấn đề Cao Tân Vũ luôn lo lắng, nếu như anh không có ở đây thì sao? !Cô rụt bả vai, “Tôi. . . . . . Không tìm được đường về nhà.”Cao Tân Vũ không rảnh đi tìm nguyên nhân cô cố làm ra vẻ xa lạ, đoạt lấy địa chỉ nhìn một cái xong không khỏi ngẩn với cô nhìn nhau hồi lâu, đột nhiên anh nắm lấy hai vai của cô.“Tôi phát hiện tôi thật sự không hiểu rõ cô, nói cho tôi rốt cuộc cô đang nghĩ cái gì?”Tưởng Hàn Tĩnh đối mặt với sự chất vấn của anh thì có vẻ rất mơ hồ, “Tôi? . . . . . . Chỉ muốn về nhà.”Cao Tân Vũ giận chỉ vào khu nhà trước mặt, “Nhà của cô ở trong khu chung cư này, cô…!”“À? Thì ra là chỗ này? !” Tưởng Hàn Tĩnh chạy đến bên cạnh xe ôm lấy thùng mì ăn liền. Đi được mấy bước lại quay đầu lại vẫy tay với anh, “Anh đúng là người tốt, cám ơn anh giúp tôi đuổi người xấu lại chỉ đường cho tôi, hẹn gặp lại.”Đối mặt với nụ cười vô cùng dối trá nhưng lại không lộ ra chút sơ hở nào, Cao Tân Vũ trợn mắt hốc được, không thể để cô cứ như vậy mà rời đi được, anh phải tìm hiểu sự thật.. . . . . . . . . . . .Đứng ở trước cửa chần chờ hồi lâu, anh ấn chuông Hàn Tĩnh mở cửa, cách cửa chống trộm hỏi, “Là anh à, sao anh tìm được nhà tôi?”“Tôi cứu cô một mạng, chẳng lẽ cô không mời tôi vào uống ly trà sao?”Nếu cô thích giả ngu như vậy, thì để anh diễn cùng với cô đến cuối. Tưởng Hàn Tĩnh do dự thật lâu mới mở Tân Vũ nhìn thấy phòng khách cùng với phòng bếp nhỏ chưa đầy 10m², những phòng khác cửa đóng chặt.“Một mình cô ở đây sao?”“Không, tôi ở cùng chồng.”“Xoảng” một tiếng, ly trà rơi xuống Hàn Tĩnh thấy sắc mặt anh cổ quái, để ngăn anh truy hỏi chuyện “chồng” có thực sự tồn tại hay không, cô vội cúi đầu quét dọn mảnh thủy tinh không quên cường điệu nói lại lần nữa, “Chồng tôi sắp về rồi, nếu như anh không có việc gì. . . . . . A, tiên sinh, sao anh có thể tự tiện xông vào phòng ngủ của tôi? !”Cô vứt cây chổi muốn đi ngăn anh lại, nhưng động tác của Cao Tân Vũ vừa nhanh vừa giận. Trong nháy mắt khi anh đẩy cửa phòng ngủ ra lòng bàn chân của anh giống như bị đóng đinh cả người cũng cứng lại.“Mời anh lập tức đi ra ngoài!” Tưởng Hàn Tĩnh đứng ở trước người anh xô xô đẩy đẩy, lại dang hai tay che tầm mắt của chân Cao Tân Vũ nặng nề, nhưng không phải rời đi mà là đi vào căn phòng quỷ dị hàng mũi tên màu đỏ từ đầu giường kéo dài đến trước cửa phòng ngủ. Trên mỗi đầu mũi tên màu đỏ ghi chú thời gian cùng quãng thời gian cần hoàn thành công việc. Bên cạnh cửa có một tấm bảng đen, trên bảng đen dán đầy giấy nhớ màu xanh lá tiện tay kéo xuống dầu gội dự tính sẽ dùng hết vào ngày x tháng x, mua x đồ dùng trong nhà, giá là 58 đồng.“Anh đừng làm loạn đồ của tôi được không? ! Tôi sẽ quên mất đấy!” Cô đoạt lấy giấy nhớ, tay chân luống cuống dán về chỗ Tân Vũ nhìn cô hoang mang sợ hãi. . . . . . Người phụ nữ này hoàn toàn không còn là người con gái Tưởng Hàn Tĩnh gặp chuyện không sợ hãi, làm việc gọn gàng ngăn nắp anh từng biết.“Cô vừa nói gì, quên?”Một giọt nước mắt từ gương mặt cương nghị của anh lặng lẽ rơi Hàn Tĩnh bực tức xoay người, lại không ngờ rằng anh đang khổ sở nhìn mình.“Tôi không cần anh đồng tình, anh đi đi.”Cao Tân Vũ xông vào phòng ngủ vì muốn chứng minh lời nói dối của cô, nhưng bây giờ anh lại hi vọng cô không nói trên giá sách đều là cái TM gì thế kia!《 Nguyên nhân hình thành u não》, 《 Học cách ghi nhớ 》, 《 Tài liệu não ngoại khoa chuyên nghiệp》.Tất cả tất cả mọi thứ ở đây đều nói cho anh biết sự thật tàn khốc nhất.. . . . . .“Rốt cuộc anh muốn làm gì? !” Tưởng Hàn Tĩnh sắp điên mất, người đàn ông này mở tất cả các ngăn kéo có thể mở, cái nào khóa thì anh ta trực tiếp kéo Hàn Tĩnh muốn báo cảnh sát, nhưng lại quên điện thoại di động đặt ở đâu. Thấy anh đang lật xem một quyển nhật ký cũ kỹ, cô muốn đoạt lại, lại bị Cao Tân Vũ dùng một cánh tay ôm trên phong bì nhật ký viết một hàng chữ thật to, bọn họ đều thấy được.—— Cô muốn mở nó sao? Nghĩ lại một lần, không bằng trả về chỗ cũ ra bên trong trang bìa là một hàng chữ viết tay.—— nếu như cô muốn xem làm ơn đóng kỹ các cửa bởi vì tính mạng cô vẫn chưa tới lúc kết thúc.“Tiếp tục xem sao?” Anh cẩn thận nhiên Tưởng Hàn Tĩnh đã quên nội dung trong đó, ngây ngốc gật đầu, hơn nữa còn chủ động mở đến một trang đánh dấu sẵn ——Tôi tên Tưởng Hàn Tĩnh, sinh năm 1985. 17 tuổi bắt đầu xuất hiện triệu chứng nhức đầu, 20 tuổi chẩn đoán chính xác có u ác tính, bởi vì u ngay gần hồi hải mã hippocampus, đầu tiên lựa chọn liệu pháp Trung y bảo thủ, nhưng trị liệu không thấy tốt hơn ngược lại ác hóa. 23 tuổi áp dụng trị bằng hoá chất, quá trình trị liệu hết sức khổ sở, tóc rụng sạch, gầy thành da bọc xương. Nhưng không may, trị bệnh bằng hoá chất vẫn không thể trừ tận gốc. Biện pháp duy nhất là tiến hành giải phẫu mổ sọ, cắt bỏ u cùng với bộ phận hồi hải mã thần hải mã giống thẻ nhớ trong máy vi tính, một khi bị tổn thương trí nhớ đương nhiên sẽ từ từ biến nhớ từ một tháng đến một tuần, từ một tuần còn ba ngày, một ngày;Cuối cùng, biến thành phế nhân chỉ có thể nhớ được mấy anh ấy tôi không muốn chết, vẫn là vì anh ấy nên tôi không muốn ấy tên Cao Tân Vũ, xin hãy nhớ kĩ cái tên này. Anh là một người đàn ông như vũ trụ mênh mông độ lượng. Sinh năm 1985, 17 tuổi tới 23 tuổi năm năm làm bạn cùng tôi. 4 năm sau tôi ở bệnh viện, trải qua những ngày trị bệnh bằng hoá chất cùng với những cuộc giải phẫu quyết định bởi số mệnh. Khi đó tôi cần anh hơn lúc nào hết, nhưng tôi không thể ích kỷ như vậy. Bởi vì, nếu như toàn bộ thế giới này từ bỏ tôi, anh sẽ vẫn mỉm cười với tôi như trước. Cho nên tôi chỉ có thể lựa chọn không lời từ biệt mà đi. Nhưng vì trong lòng luôn nhớ đến anh, đã cho tôi dũng khí đấu tranh cùng bệnh như giải phẫu thuận lợi, như vậy vào đêm trước khi tôi quên Cao Tân Vũ, nhất định phải giành giật từng giây làm cho anh những chuyện anh đã từng làm cho tôi ——Đứng ở nơi anh thấy được, không quan tâm đến ánh mắt và suy nghĩ của người khác tay nâng tấm bảng hấp dẫn sự chú ý của anh;Mỗi tuần viết cho anh một phong thư tình;Nhọc lòng tìm lá phong đỏ cùng với món quà anh thích;Khi gặp phải trách mắng giễu cợt vẫn phải tươi cười chào đón anh;Đi theo anh về nhà, nhưng chuyện này hơi khó vì tôi không có xe, cho nên chỉ có thể đợi ngày giới nữa, thứ tư hẹn anh đi ăn cơm. Tôi từng làm bộ như không biết hỏi anh tại sao là thứ tư, anh cười nói bởi vì đến mỗi thứ Ba hàng tuần mẹ cho tiền tiêu vặt. . . . . .Bây giờ tôi mới phát hiện, chuyện nhìn như đơn giản lại cực kỳ khó khăn. Hơn nữa mỗi lần gặp phải sự cự tuyệt của anh thì trong lòng rất đau khổ, thế nhưng anh lại kiên trì làm những chuyện này năm cuộc sao anh có thể làm được như vậy? Tôi cảm thấy hết sức xấu nhớ của tôi càng ngày càng kém, tất cả chuyện cũ phải đọc từ trong quyển nhật ký này ra, thậm chí có lúc vừa nói xong đã quên sạch. Chó còn có thể dựa vào khứu giác tìm được nhà, mà tôi thì không nên, vì không muốn quấy nhiễu anh, để ngăn mình trong lúc bất lực nhất lung tung gọi điện thoại cho anh, tôi giấu hình của anh, xóa số của anh, vứt địa chỉ của đó hàng ngày chăm chỉ làm một chuyện, đó chính là vui vẻ từ từ đọc những tờ giấy dính vào đầu giường.——Tưởng Hàn Tĩnh, rất may mà cô sống trong thời đại y học phát triển, dũng cảm sống tiếp cuối cùng sẽ chờ được ánh bình nhớ kỹ, cô không bi thảm, thậm chí hạnh phúc hơn rất nhiều người;Bởi vì, đã từng có một người đàn ông yêu cô, anh ấy tên Cao Tân cô, vĩnh viễn yêu anh ấy, cô tên là Tưởng Hàn Tĩnh.. . . . . . . . . . . .Nước mắt làm ướt trang giấy đã ố vàng, Cao Tân Vũ ôm cô thật chặt vào trong lòng.“Anh chính là Cao Tân Vũ, em tên là Tưởng Hàn Tĩnh, anh tên là Cao Tân Vũ. . . . . .”Cảm ơn sự ngu ngốc của chính mình, chính sự ngu ngốc đó đã khiến anh tìm được người yêu đã của anh sao có thể ấm áp như vậy, không sai, anh nhất định là Cao Tân Hàn Tĩnh từ từ vòng tay ôm anh, rúc vào đầu vai anh, mười ngón tay đan vào nhau sau lưng vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn mệt mỏi của cô, dùng hết toàn lực mà cho cô một nụ cười thuần túy.“Mệt sao?”“Ừ. . . . . .”Cao Tân Vũ khom người ôm cô lên giường, giúp cô đắp kín chắn, kéo cái ghế qua ngồi ở mép giường, nhìn tờ giấy dính vào đầu giường, kìm chế run rẩy kịch liệt, lấy từ trong ngăn kéo ra keo dính, giấy trắng cùng bút giấy bút lên, hít sâu một cái, cười một tiếng.—— Em tên là Tưởng Hàn Tĩnh, chồng em là Cao Tân Vũ, Cao Tân Vũ yêu em, chúng ta ở bên nhau rất hạnh hãy nhớ kỹ, chính vì anh yêu em nhiều hơn, cho nên dù em trở thành thế nào đi chăng nữa anh tuyệt đối sẽ không rời xa Tĩnh, anh chính là ánh bình minh của em, đời này chỉ vì em mà có thể hỏi anh anh có yêu em không, anh sẽ vui vẻ trả lời em, anh rất yêu em, vô cùng yêu rồi, còn thiếu ảnh cưới, ngày mai chúng ta đi chụp nhé?【 Hết 】Lời editor Nếu chúng ta đi đến cùng thì chắc chắn đây sẽ không phải là một câu chuyện với Happy EndingMay là tác giả đã cho chúng ta dừng tại đây, tại khoảng thời gian hạnh phúc của họ.
Editor mèomỡ Raw & convert ngocquynh520Văn ánTưởng Hàn Tinh rốt cuộc là người phụ nữ như thế nào???Bốn năm trước, Cao Tân Vũ bày tỏ tình cảm với cô, cô lại tránh anh như tránh tà,Đã thế còn đột ngột rời đi biền biệt không cho ai mà sau này cô trở lại, cứ bám lấy anh không buông, cứ như trước giờ cô rất yêu anh vậy!
NHÂN LÚC EM VẪN CÒN Ở ĐÂY Tác giả Tiểu Hài Tử Ngươi Tới Đây Thể loại Hiện đại, đoản văn, thanh xuân vườn trường, nữ bị u não, sủng, HE Độ dài 6 chương Tình trạng Hoàn ————– Năm Cao Tân Vũ 17 tuổi, Tưởng Hàn Tĩnh là mối tình đầu của anh. Khi ấy, Cao Tân Vũ đang trong thời kỳ nổi loạn, rất có thể anh là nhân vật trong truyền thuyết mà các bậc phụ huynh nhắc nhở con cháu mình “cần phải tránh xa”. Bất kỳ chuyện gì không nên làm anh cũng đều đã làm, từ hút thuốc, đánh nhau, cho tới chặn đường trêu con gái. Rất không may, một tối mây mờ trăng không tỏ, Cao Tân Vũ chặn đường Tưởng Hàn Tĩnh, vốn định trêu đùa nhưng anh lại thực sự bị cô làm mê mẩn. Nhiều năm sau nghĩ lại, anh cảm thấy lúc đó nhất định có yêu tinh bám vào người cô để đùa giỡn tình cảm của anh. Nếu không thì, vì sao anh theo đuổi cô những bốn năm, cô lại vẫn nhẫn tâm bỏ đi trong âm thầm. Khoảnh khắc Cao Tân Vũ gặp lại Tưởng Hàn Tĩnh đó là ba năm sau khi cô rời đi. Ai rồi cũng sẽ khác, anh không còn là thằng nhóc nghịch ngợm nữa, còn cô, cũng không còn là cô gái lạnh lùng khi xưa… Cứ đến thời gian nhất định, Tưởng Hàn Tĩnh sẽ đến hẹn anh ăn cơm, đăng ký làm bệnh nhân muốn anh khám, cầm một tấm biển lớn đứng trước cửa bệnh viện mời anh cùng xem phim, đi theo anh một đoạn đường ngắn về nhà… Có người nói anh nhẫn tâm, nếu không thích cô, không muốn bị làm phiền, thì sao không từ chối luôn cho rồi? Nhưng họ không biết, nếu có thể nói không thích cô, không yêu cô, thì Cao Tân Vũ anh đâu cần phải trốn tránh cô mỗi ngày. … Tưởng Hàn Tĩnh vào năm 20 tuổi được chẩn đoán mắc chứng bệnh hippocampus, trí nhớ của cô sẽ ngày một rút ngắn đi, tệ hại nhất là sẽ chỉ còn ký ức tính theo ngày thậm chí là giờ, là phút. Năm 23 tuổi, trị liệu hoá chất thất bại, cô chỉ có thể đặt hy vọng vào biện pháp giải phẫu. Dù chỉ có 1% thành công, Tưởng Hàn Tĩnh vẫn muốn nắm thật chắc, bởi cô vì anh mà không muốn quên, vì anh đã khiến cô có dũng khí đấu tranh với bệnh tật để sống. Quay trở về tìm Cao Tân Vũ, cô muốn tranh thủ từng giây phút để theo đuổi anh giống như những gì anh từng dành cho cô trước khi quá muộn. Viết cho anh những bức thư tình ngọt ngào, tặng anh lá phong đỏ và món quà anh thích, mời anh đi hẹn hò vào tối thứ tư hàng tuần,… Đến lúc này cô mới biết khi xưa Cao Tân Vũ đã phải nhọc lòng như thế nào. Nhưng không thể chữa trị được khối u quái ác, cô sợ mình sẽ quên, Tưởng Hàn Tĩnh chỉ có cách viết tất cả những gì quan trọng nhất vào trong sổ nhật ký. Cô viết Hãy nhớ kỹ, cô không bi thảm, thậm chí hạnh phúc hơn rất nhiều người; Bởi vì, đã từng có một người đàn ông yêu cô, anh ấy tên Cao Tân Vũ. Mà cô, vĩnh viễn yêu anh ấy, cô tên là Tưởng Hàn Tĩnh. ———- Khi đọc lại bộ truyện này lần thứ hai để viết bài review, không biết có phải do FA lâu ngày nên sầu đa cảm quá hay không, mà mình vẫn không thể kiềm được cảm xúc. Khi đọc được cuốn nhật ký của Tưởng Hàn Tĩnh, Cao Tân Vũ đã khóc, một người đàn ông mạnh mẽ rơi nước mắt thì ắt hẳn họ đã phải cảm nhận được nỗi đau đớn đến tột cùng. Bộ truyện gợi tôi nhớ đến phim “50 Dates”, tuy mỗi ngày trôi qua, Tưởng Hàn Tĩnh sẽ lại quên anh, quên kỷ niệm của họ, nhưng chỉ cần Cao Tân Vũ còn ở cạnh cô, thì tình yêu của cả hai vẫn luôn tồn tại mãi mãi, không phải trong tâm trí, mà là nơi sâu thẳm trái tim và tâm hồn <3. Đúng là cốt truyện không được vui tươi cho lắm, nhưng sự ngọt ngào của hai người sẽ khiến chúng ta phát “hờn” và ao ước, khi Cao Tân Vũ viết dưới những dòng ghi chú của Tưởng Hàn Tĩnh “Em tên là Tưởng Hàn Tĩnh, chồng em là Cao Tân Vũ, Cao Tân Vũ yêu em, chúng ta ở bên nhau rất hạnh phúc. Xin hãy nhớ kỹ, chính vì anh yêu em nhiều hơn, cho nên dù em trở thành thế nào đi chăng nữa anh tuyệt đối sẽ không rời xa em. Tiểu Tĩnh, anh chính là ánh bình minh của em, đời này chỉ vì em mà sáng. Em có thể hỏi anh anh có yêu em không, anh sẽ vui vẻ trả lời em, anh rất yêu em, vô cùng yêu em. Đúng rồi, còn thiếu ảnh cưới, ngày mai chúng ta đi chụp nhé?” ————- Link đọc truyện
nhân lúc em vẫn còn ở đây