Chùa Diệu Đế nằm trên đường Bạch Đằng, phường Gia Hội, TP Huế, có khuôn viên rộng hơn 10.000 m2. Ngôi chùa xưa kia là phủ, cũng là nơi sinh của vua Thiệu Trị. Năm 1844, nhà vua tôn tạo và sắc phong chùa làm Quốc tự, các sư trụ trì được triều Nguyễn bổ nhiệm. Với kiến trúc cổ kính, chùa Diệu Đế là một trong những di tích nổi tiếng của xứ Huế. Bấm vào / để đổi sáng/tối. Nếu không xem được truyện, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé! Từ khóa: đọc truyện Tiên Đế Trở Về Chap 44, truyện tranh Tiên Đế Trở Về Chap 44, Tiên Đế Trở Về Chap 44 tiếng Việt. Vui lòng xem các thông báo chung của hệ Tháng 2-1951: Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ II của Đảng. (TG) - Bản Điều lệ mới do Đại hội thông qua là một bước tiến mới trong công tác xây dựng Đảng. Đây là một trong những cơ sở để tăng thêm sức mạnh đoàn kết chiến đấu và tính tiên phong cách mạng Arya là Diệu, cao quý, mầu nhiệm; Satya là Đế, là sự thật, là chân lý. Tứ diệu đế còn được gọi là Tứ chân đế, Tứ thánh đế, Bốn chân lý mầu nhiệm. 1- Khổ đế (Dukkha): là thực trạng đau khổ của con người. 2- Tập đế (Samudaya): là nguồn gốc hay nguyên nhân dẫn Vị Hoàng đế đầu tiên của triều đại nhà Đinh - Đinh Tiên Hoàng Đế, đang được "gọi tắt" là: Đinh Tiên Hoàng - còn có tôn hiệu "do quần thần dâng" là: "Đại Thắng Minh Hoàng Đế"! Hai chữ "Đại Thắng" vừa là để tuyên ngôn về truyền thống hào hùng 💎 Like videos và subscribes cho Anime Wiki nếu bạn thấy thích nhé. Donate hoặc yêu cầu video đặc biệt qua momo: 0966728647 STK: 0341007147450 (Nguyen Manh vV4bR1. Alexander Đại ĐếAlexander trở nên vĩ đại như thế nào?Một con ngựa bất khamNút thắt GordianGặp gỡ Diogenes, một nhà hiền triết vô gia cư Hiểu về Alexander Đại Đếvà sự vĩ đại của ông là chính là nhận thức được chúng ta đang ở đâu khi làm người. Với những phẩm chất tốt đẹp của ông, chúng ta ca ngợi và khao khát, và trong những thất bại của ông, chúng ta trở nên thông tuệ hơn và từ đó, cảnh giới nội tâm chúng ta phong phú hơn. Ngày nay, khi các giáo viên trung học ở trường thảo luận về Alexander Đại Đế, có một sự thật đáng buồn là hầu hết học sinh biết rất ít về ông. Một học sinh có thể đưa ra mẩu tin lặt vặt như “Không phải Alexander Đại Đế bị muỗi đốt chết sao?” Vâng, vị anh hùng Hy Lạp cổ đại này có lẽ chết vì bị nhiễm bệnh sốt rét do muỗi đốt, nhưng có những nguyên nhân chính đáng khác dẫn đến cái chết của ông. Quan trọng hơn, đó có phải là những gì mà các học sinh biết về một trong vị anh hùng vĩ đại nhất bước đến hành tinh trái đất này? Alexander Đại Đế Tôi gọi Alexander Đại Đế là một anh hùng Hy Lạp cổ đại, mặc dù thực tế ông là người Macedonia đến từ quốc gia nằm ngay phía bắc Hy Lạp. Tuy nhiên, chúng ta thường nghĩ văn hóa Macedonia là văn hóa Hy Lạp, bao gồm nói tiếng Hy Lạp, tôn thờ cùng các vị thần và xem người Hy Lạp là đồng hương của họ trong cuộc đấu tranh chống lại sự đe dọa từ người Ba Tư. Vào thế kỷ thứ Tư trước Công nguyên, cuộc tranh đấu này là sự kiện quyết định của thời đại. Bên cạnh khu vực tương đối nhỏ bé của Hy Lạp và Macedonia, Đế chế Ba Tư đã bành trướng từ Thổ Nhĩ Kỳ, sát bên châu Âu xuống đến Ai Cập ở Bắc Phi, cho đến tận sông Indus thuộc Pakistan ngày nay. Trải qua nhiều thế kỷ, thần dân của Alexander đã sống trong bóng tối của Đế chế Ba Tư. Vào thế ký trước, họ đã hai lần bị xâm lược và đã hai lần thành công đánh lui quân xâm lược Ba Tư. Để làm cho mối quan hệ ngày càng xấu đi, rất có thể người Ba Tư đã đóng vai trò yểm trợ trong vụ ám sát phụ vương của Alexander, Đức vua Philip Đệ nhị. Vì vậy, Alexander đã thực hiện được một điều không thể tưởng tượng được ông đưa đội quân vô cùng bé nhỏ của mình và — với kỷ luật hoàn hảo và đội hình chiến đấu đơn giản nhưng hiệu quả được trang bị khiên khóa và giáo dài — gọi là đội hình phalanx Macedonia’ — đánh bại ngay chính quân Ba Tư, hết trận này đến trận khác cho đến khi thống lĩnh thế giới, ít nhất là như những người Hy Lạp biết thế giới đó là gì. Tranh vẽ cảnh Pausanius ám sát Đức vua Philip Đệ nhị, cha của Alexander Đại Đế trong lễ rước vào nhà hát, khoảng năm 1898, tác giả Andre Castaigne. Ảnh Tài sản công Thậm chí, ông còn tiến xa hơn, vượt qua Đèo Khyber trên dãy núi Kush của người Hindu vào Ấn Độ. Ông chỉ quay lại khi quân lực bị hao mòn và những người lính nhớ nhà nổi loạn. Ngay cả sau đó, ông đã trở lại theo một cách khác, chinh phục như ông đã từng đi. Và ông đã hoàn thành tất cả những việc đó vẻn vẹn trong độ tuổi từ 20 đến 32! Từ sự thành công của sứ mệnh vĩ đại của ông, nền văn hóa của thời đại hoàng kim Hy Lạp, trí tuệ uyên thâm của Socrates mà tôi đã từng viết trước đây, các tác phẩm điêu khắc hiện thực tinh xảo, kiến trúc tiền đề và các vở bi kịch và hài kịch vốn là nguồn cảm hứng cho Shakespeare sau này đều được bảo tồn khỏi mối đe dọa bị hủy diệt. Alexander còn dựng lập nên thành phố Alexandria ở Ai Cập với thư viện rộng lớn và ngọn hải đăng 40 tầng sẽ là trung tâm kinh tế và trí tuệ/ học thuật của nền văn minh Tây phương trong nhiều thế kỷ, để lại một di sản văn hóa được người La Mã kế thừa trong nền Cộng hòa và Đế chế của họ. Tóm lại, đó là tất cả những gì đã làm nên một Alexander vĩ đại. Một trong 10 bức phù điêu trên bảng chạm khắc của Pinelli 1928 về cuộc đời và binh nghiệp của Alexander Đại Đế. Những bức phù điêu của nhà điêu khắc Pr. Tzanoulinos đồng. Bảo tàng Chiến Tranh Hy Lạp tại Athens, Hy Lạp. Ảnh Tilemahos Efthimiadis/CC BY-SA Alexander trở nên vĩ đại như thế nào? Chính xác ông đã làm tất cả những điều đó như thế nào là một câu hỏi khác. Những câu chuyện phổ biến ngày nay cho chúng ta rất ít lời giải đáp. Theo mặt tiêu cực của những ý kiến phổ biến này, ông là một người da trắng theo chủ nghĩa đế quốc luôn đàn áp những nơi mà ông đi qua. Theo mặt tích cực, ông là một chàng trai trẻ hào hoa, vô tư, trượng phu nghĩa hiệp và tinh thần phiêu lưu vô song. Cách giải thích sau được khẳng định bởi thực tế rằng ngoài cuộc đời phi thường của Alexander còn xuất hiện một loạt những câu chuyện thần thoại và truyền thuyết. Một con ngựa bất kham Chẳng hạn, khi ông còn bé, người ta mang đến vương quốc ông một con ngựa bất kham. Cha ông không ngó ngàng gì đến nó. Nhưng Alexander tinh ý quan sát thấy rằng con ngựa thực sự sợ cái bóng của chính nó và có thể xoa dịu nó bằng cách lẳng lặng quay nó tránh khỏi cái bóng của mình. Câu chuyện kể rằng Alexander đã biến con thú hoang dã này thành một chiến mã Bucephalus trung thành, theo ông chinh chiến hết trận này đến trận khác. “Alexander và Bucephalus”, từ khoảng năm 1645 đến 1684, họa sĩ Domenico Maria Canuti. Bộ sưu tập cá nhân. Ảnh Tài sản công Học trò của Aristotle Người ta cũng nói rằng Alexander được Aristotle, nhà triết học cổ Hy Lạp dạy dỗ. Ông rất say mê những bài sử thi cổ đại của Homer đến nỗi ông đã chọn dừng chân tại thành Troy cổ xưa được nhắc đến trong thiên anh hùng ca của Homer khi lần đầu tiên ông tiến vào Đế chế Ba Tư, trong khi quân lính của ông tỏa đi những nơi khác. Aristotle, người đã dạy học cho Alexander Đại Đế, tin rằng rèn luyện đạo đức là nền tảng cho tài lãnh đạo xuất chúng. Ảnh Everett Historical/Shutterstock Nút thắt Gordian Sau đó, trong cuộc chinh phạt của mình, Alexander được cho là đã đối mặt với [thử thách] Nút thắt Gordian. Đó là một nút thắt dây thừng to lớn trên một chiếc xe ngựa cũ. Truyền thuyết kể rằng bất cứ ai tháo được nút thắt này thì sẽ trở thành người thống trị thế giới. Alexander xem xét một lượt và sau đó đã dùng kiếm cắt đứt nút thắt và gỡ được nó ra, đại loại là để lại một thuật ngữ “cắt Nút thắt Gordian” – với ý nghĩa là “giải quyết một vấn đề phức tạp bằng giải pháp đơn giản và một chút thô thiển.” Chỉ bằng một nhát kiếm đơn giản, Alexander Đại Đế đã cắt đứt Nút thắt Gordian và vì thế đã ứng nghiệm lời tiên tri bí hiểm cho rằng bất kỳ ai tháo được nút thắt này sẽ trở thành hoàng đế của Tiểu Á. Bức tranh “Alexander Cắt Nút thắt Gordian”, năm 1767, họa sĩ Jean-Simon Berthélemy, Beaux-Arts de Paris. Ảnh Tài sản công Gặp gỡ Diogenes, một nhà hiền triết vô gia cư Ngoài ra còn có câu chuyện Alexander gặp Diogenes, một nhà hiền triết vô gia cư đang nằm trên đường phố. Ông ấy đã van nài Alexander đừng che ánh mặt trời của ông. Thái độ xem nhẹ địa vị và sự giàu có trên trần thế của nhà hiền triết Diogenes đã truyền cho Alexander một nguồn cảm hứng sâu sắc đến nổi ông đã thốt lên “Nếu tôi không phải là Alexander thì tôi sẽ là Diogenes.” “Alexander và Diogenes”, khoảng năm 1625-1630, họa sĩ Gaspar de Crayer, Bảo tàng Wallraf–Richartz. Ảnh Tài sản công Tuy nhiên, cảnh giới tinh thần được khai sáng và xem nhẹ vật chất này dường như mâu thuẫn với những câu chuyện khác về khuynh hướng chuyên chế của ông. Chẳng hạn, có câu chuyện kể rằng một nhà hiền triết nói với Alexander rằng thế giới mà chúng ta đang sống chỉ là một trong vô số thế giới. Khi đó, Alexander bắt đầu khóc gào vì ông không thể chinh phục được tất cả thế giới đó. Ngày nay, dù là hư cấu hay có thật, tất cả những câu chuyện này đã dệt nên một tấm thảm lịch sử lộng lẫy. Tuy nhiên, chúng lại không cho chúng ta biết một cách mạch lạc hay chắc chắn rằng làm thế nào mà Alexander trở nên vĩ đại như thế. Theo đó, chúng ta bị dẫn theo một hướng [nhận định] kỳ quái, tầm thường vô nghĩa. Chẳng hạn, những gì mà một học sinh có thể nhớ được là một thuyết ngớ ngẩn về cái chết của Alexander. Bản đồ đế chế và lộ trình hành quân của Alexander. Ảnh Generic Mapping Tools/CC BY-SA Do đó, chúng ta nên hướng sự chú ý đến nguồn gốc lịch sử sơ khai nhất về Alexander Đại Đế Diodorus Siculus 90–30 Trước Công nguyên. Ông là một sử gia Hy Lạp viết về hàng thế kỷ trước tất cả những nguồn gốc còn sót lại khác. Từ Diodorus, chúng ta có thể tìm được những đặc điểm xác định thật sự cho chúng ta thấy được câu chuyện về Alexander Đại Đế. Cụ thể, tôi gọi những tính cách hay những đức tính này là tình huynh đệ, phong thái cao thượng và đức tin. Tuy nhiên, những thuật ngữ này chính xác có ý nghĩa gì? Chúng ta sẽ xem xét kỹ hơn trong kỳ sau. BTV Epoch Times Tiếng Anh Evan Mantyk là một giáo viên tiếng Anh tại New York và là chủ tịch Hiệp hội các thi sĩ cổ điển. Khánh Ngọc biên dịchQuý vị tham khảo bản gốc từ The Epoch Times Xem thêm13/02/202314/04/202221/02/202205/01/2022 Người đăng ๖ACE✪ℓý♕тιêυ♕α♕ "Ta đây là ở đâu trong?" "Ta rốt cuộc là ai?" Lục gia bãi tha ma, một chiếc quan tài không ngừng lay động, giống như là bị lực lượng gì lôi kéo, bỗng nhiên một tiếng sấm, đất bổ vào trên đó phương. Quan tài nhất thời chia năm xẻ bảy, một cái sắc mặt trắng bệch người tuổi trẻ liền từ bên trong bò dậy Hắn lăng lăng quan sát bốn phía một cái, trong mắt trong, tràn đầy mê muội cùng xa lạ. Đã lâu, hắn mới dài thở dài. "Không nghĩ tới, ta lại sống lại." "Hơn nữa, còn nặng hơn sinh đến 3000 năm sau này thế giới " Hắn gọi Lục Huyền, là Tinh Thần đại lục Vũ Tôn Đại Đế, ở ba ngàn năm trước cơ hồ càn quét cả phiến đại lục, không một địch thủ. Giống vậy, thực lực của hắn mang đến cho hắn danh dự, địa vị, quyền lực, nữ nhân. Có thể nói, nam một đời người bên trong toàn bộ dục vọng, đều bị hắn từng cái thực hiện. Nhưng hắn vẫn có bất mãn chân địa phương, đó chính là Trường Sinh, cho dù mạnh như Đại Đế, cũng không thể vĩnh sinh bất diệt, vì vậy hắn lựa chọn tìm tòi di tích thượng cổ, đi qua Cửu Tử Nhất Sinh, mặc dù đến cuối cùng hắn lấy được được sống mãi bí mật. Nhưng hắn chẳng thể nghĩ tới, chính mình tối thích nữ nhân ngay cả cùng hắn tối hảo huynh đệ, tại hắn đi ra di tích một khắc kia đột nhiên gây khó khăn. Ở chút nào không phòng bị bên dưới, lại bị bọn họ đánh lén thuận lợi, ôm hận ngã xuống. "Ha ha, Thanh Liên tiện nhân, ta không xử bạc với ngươi, mấy ngàn năm cảm tình thậm chí còn không bằng thứ nhất Trường Sinh bí mật trọng yếu, ngươi có thể từng nghĩ qua, ngày đó ta được đến Trường Sinh bí mật sau, thứ nhất muốn cùng phân chia hưởng người, chính là ngươi " Lục Huyền cười thảm một tiếng, trong con ngươi lộ ra trận trận vắng lặng ý. Đời này của hắn người, Sở Hướng Vô Địch, giao hữu rất ít, Thanh Liên chính là hắn duy nhất Hồng Nhan Tri Kỷ, cũng là vì cùng nàng tướng mạo tư thủ, Lục Huyền mới quyết định một thân một mình xông xáo nguy cơ trùng trùng di tích thượng cổ. "Đều nói Tối Độc Phụ Nhân Tâm, bây giờ nhìn lại, quả là như thế!" Lục Huyền đem bi thương thu liễm, trong con ngươi lộ ra hàn quang, khóe miệng bứt lên một cái nguy hiểm độ cong, một cổ kinh khủng khiếp người sát khí nhất thời từ trên người thả ra ngoài, cộng thêm hắn cái này âm trầm đáng sợ mặt mũi, ngược lại có mấy phần báo thù trở về bộ dáng. Bất quá, may mắn là Ngay từ lúc mới vừa lấy được Trường Sinh bí mật lúc, Lục Huyền cũng đã để cho món pháp bảo này nhỏ máu nhận chủ. Đó là một viên hạt châu nhỏ, tên gọi huyền hoàng châu, cũng cũng là bởi vì nó, Lục Huyền mới không hề chết hết, còn sót lại một luồng tàn hồn, ân cần săn sóc ở trong đó. Trải qua 3000 năm, Lục Huyền linh hồn mới khó khăn lắm đến có thể tỉnh lại mức độ, nếu như không phải là cái này gọi giống vậy Lục Huyền kẻ xui xẻo quấy rối chính mình, cũng không biết hắn sẽ ngủ say đến kia một thời đại. Coi như là đoạt xá, cũng coi là dung hợp. Trong trí nhớ, hắn là Lục gia đại thiếu, phụ thân kêu Lục Sơn, là Ô Sơn Trấn một cái tiểu nói danh vọng gia tộc tộc trưởng. Ô Sơn Trấn một cái địa phương nhỏ, phụ thân Lục Sơn chính là một cái điển hình Thổ Địa chủ, mà bộ thân thể này, chính là điển hình Thổ Địa chủ nhà ngu xuẩn nhi tử. Vì cái này ngu xuẩn nhi tử, Lục Sơn hao phí đại lượng gia tài, đủ loại mạng giao thiệp, mới đem Lục Huyền đưa đến Xích Khung Đế Quốc Linh Tiêu học viện. Kết quả không nghĩ tới, cái này ngu xuẩn nhi tử, không chỉ có tư chất bất tài, còn không biết tiến thủ, cả ngày chơi bời lêu lổng, cũng sắp trưởng thành, còn dừng lại ở Phàm mệnh hai tầng cảnh giới. Hai ngày trước, còn bị học viện cảnh cáo, thiếu chút nữa bị đá ra học viện, Lục Sơn lại vừa là tặng quà, lại vừa là cười xòa nói khiểm, mới khó khăn lắm đưa cái này không có ý chí tiến thủ nhi tử bảo vệ "Không nghĩ tới, ta lại phụ thân ở một cái củi mục trên người?" Lục Huyền Tâm bên trong rất có bất đắc dĩ. Võ đạo một đường, phân chia nhiều cái không cùng giai đoạn. Chỉ bằng vào Phàm mệnh một cảnh, là có thể phân chia chín tiểu giai đoạn. Người bình thường, chỉ cần chịu xuống làm việc cực nhọc, mười năm tám năm luôn có thể luyện đến Đệ Ngũ Tầng, nhưng này Lục thiếu gia, cũng sắp tròn mười tám phần mười người, còn dừng lại ở Phàm mệnh Đệ Nhị Tầng. Không thể không nói, thật đúng là củi mục. "Trước ra nghĩa địa lại nói." Lục Huyền vỗ vỗ trên người bụi đất, chuẩn bị rời đi. Đang lúc này, một giọng nói đột nhiên truyền "Lục Huyền, ngươi thật vẫn còn ở nơi này." Chỉ thấy một người mặc nha hoàn phục đàn bà xinh đẹp đi qua cô gái này mặt mũi dáng đẹp, tóc dài phất phới, nếu như không mặc nha hoàn phục, người bên cạnh còn tưởng rằng nàng là vị nào Danh Môn Khuê Tú đây. Cô gái này kêu A Bích, là Lục Huyền vị hôn thê tiểu nha hoàn, trong ngày thường giữa bọn họ nói chuyện, đều dựa vào nàng truyền thanh. Thấy nàng không ngừng kêu tên mình, Lục Huyền Tâm bên trong một trận không thích, chính là một cái tiểu nha hoàn, lại không ngừng kêu chủ nhân tên, quá mức càn rỡ! Bất quá hắn sống lại chưa bao lâu, trí nhớ còn không có dung hợp xong, cũng không có liền tính toán, nhưng mà lạnh lùng đáp một tiếng "Chuyện gì?" Vậy đối với con ngươi, không hề bận tâm, thâm thúy được giống như một vòng xoáy khổng lồ, để cho người bị lạc trong đó. A Bích trong lòng giật mình, chỉ bị Lục Huyền như vậy nhè nhẹ đảo qua coi, liền cảm giác khắp cả người phát rét, phảng phất đang đối mặt một cái Nhị Cấp Yêu Thú, để cho người sinh không ra bất kỳ phản kháng tâm tư. "Lục Lục thiếu gia." A Bích không tự chủ được thay đổi gọi, vâng vâng dạ dạ đạo "Đại Đại tiểu thư xin ngươi đến trước phủ tụ họp một chút." Một câu cùng trong ngày thường chút nào không khác biệt truyền lời, đến lúc này, càng trở nên vô cùng chật vật. Lục Huyền lạnh rên một tiếng, lười cùng nàng liền hủy bỏ lời nói, liền ứng đều không ứng, liền bước rời đi bãi tha ma, lưu lại A Bích một người. Đợi Lục Huyền sau khi rời đi, A Bích trực tiếp tê liệt ngồi dưới đất nửa ngày đều không đứng lên, thật đáng sợ, Lục gia kia cái củi mục đại thiếu một ngày còn không có qua hết, khí thế làm sao biết trở nên lợi hại như vậy, hắn bất quá là một Phàm mệnh hai tầng củi mục thôi, khí thế lại có thể so sánh với trong truyền thuyết Đại Yêu thú. Thật may A Bích mặc dù là một nha hoàn, nhưng là có Phàm mệnh ba tầng tu vi, nếu không bị Lục Huyền như vậy trừng một cái, khả năng thật muốn bị sợ đi tiểu về nhà đổi quần đi. "Vị hôn thê, Hàn Chỉ Vận sao?" Lục Huyền đi một đoạn đường, trí nhớ dung hợp được không sai biệt lắm, mới nhớ tới hắn vị hôn thê rốt cuộc là ai. Trong trí nhớ, Lục gia đại thiếu cái củi mục thật là có cái xinh đẹp không thể tả vị hôn thê, ở rất lâu trước, ở Lục gia thế lực như mặt trời giữa trưa thời điểm, liền từng cho Lục Huyền quyết định một mối hôn sự, bất quá hai người tuổi tác đều còn nhỏ, quan hệ cũng không tệ, cũng làm như làm phổ thông thông gia từ bé nhìn. Có thể sau đó hai người chính thức bước vào võ đạo một đường sau, thiên phú tu luyện từ từ thể hiện ra, Hàn Chỉ Vận liền bắt đầu cùng Lục Huyền từ từ thiếu lui tới, cho tới càng về sau, hai người nói chuyện với nhau, lại toàn dựa vào một đứa nha hoàn truyền thanh. "Thôi, như là đã sống lại, đoạn này Nghiệt Duyên, đến lượt chặt đứt." Quyết định chủ ý sau, Lục Huyền bước nhanh hơn. Đi tới Lục trước cửa phủ, quả nhiên thấy một cái quần trắng nữ hài chính đứng ở nơi đó. Cô gái này, chính là Lục Huyền vị hôn thê, Hàn Chỉ Vận. "Ngươi" Hàn Chỉ Vận nhìn Lục Huyền trên người bụi đất, sắc mặt cổ quái nói "Chẳng lẽ ngươi thật đúng là, ở đó trong quan tài đợi một đêm hay sao?" Quan tài? Lục Huyền suy tư chốc lát, xông ra một đoạn trí nhớ. Lục gia đại thiếu sở dĩ đột nhiên nằm ở trong quan tài, toàn bộ là bởi vì Hàn Chỉ Vận ban đầu thuận miệng nói câu nói đùa, cái gì Cửu Tinh Liên Châu, nhật thực, chỉ cần nằm ở âm khí trọng địa nhất phương, cho dù là rác rưởi nhất thiên phú, cũng có thể công lực chợt tăng, tiết kiệm được vài chục năm khổ công. Nguyên là đùa giỡn, có thể ở Lục gia đại thiếu sọ đầu trong chuyển hai vòng, lại được việc thật, ngược lại thử một lần, cũng sẽ không có tổn thất gì. Kết quả rõ ràng, một người mang theo tràn đầy thù oán Đại Đế, từ trong quan tài bò ra ngoài! Nghĩ tới đây, Lục Huyền cổ quái nhìn nàng liếc mắt, nếu không phải thiếu nữ câu nói đùa, phỏng chừng chính mình còn phải ngủ say không biết bao nhiêu năm đây. "Thôi, công quá tương để, cũng liền miễn ngươi đùa bỡn Đại Đế tử tội." Ngắn ngủi một cái chớp mắt, Hàn Chỉ Vận lại từ Quỷ Môn Quan đi một lần, người nàng không chút nào phát hiện, vẫn đang nói rằng "Lục Huyền, ta có chuyện cùng ngươi nói." "Vừa vặn, ta cũng có chuyện cùng ngươi nói." Lục Huyền con ngươi từ lạnh lẻo chuyển thành lạnh nhạt, trí nhớ dung hợp được không sai biệt lắm, hắn cũng bắt đầu thích ứng thân phận của mình, lúc này hắn, tạm thời còn chưa phải là cái đó oai phong một cõi Đại Đế, nhất định phải an tâm tu luyện một thời gian mới được, dung nhập vào Lục Huyền nhân vật này, là có cần phải. Vì vậy mở miệng nhàn nhạt nói "Ngươi nói trước đi đi, ta sau đó lại nói cũng không muộn." Mặc dù hắn đã hết sức đang khống chế tâm tình mình, nhưng trong xương vẻ này lãnh đạm, siêu nhiên, làm thế nào cũng thay đổi không. May Hàn Chỉ Vận có chuyện trong lòng, nếu không thoáng cái liền nghe được Lục Huyền lúc này tâm tình không đúng. "Lục Huyền, chúng ta chia tay đi." Hàn Chỉ Vận đột nhiên mở miệng nói, giọng chi kiên quyết, trước đây chưa từng thấy. Nhưng Lục Huyền nghe xong, phản ứng đầu tiên cũng không phải tức giận, mà là kỳ quái. Bị cướp lời kịch cảm giác là cái gì Lục Huyền bây giờ rốt cuộc có thể trả lời cho ra nguyên chính là hắn lời kịch, nhưng từ Hàn Chỉ Vận trong miệng chạy đến, ngược lại có mấy phần ý trào phúng ở bên trong. "Cho nên, ngươi đặc biệt mà đem ta gọi qua, nói đúng là chuyện này?" Lục Huyền sắc mặt như thường, chút nào không nhìn ra bị quăng sau sa sút tinh thần cảm giác. Không biết vì sao, không thấy được Lục Huyền kinh ngạc hoặc là tức giận biểu tình, Hàn Chỉ Vận không tên cảm thấy có cái gì không đúng, nhưng nàng hay lại là mở miệng nói " Không sai, Lục Huyền ta cảm thấy được có một số việc nên với ngươi vạch rõ, mặc dù phụ thân ngươi cùng phụ thân ta là bạn tốt, nhưng ngươi hẳn biết hai người chúng ta giữa chênh lệch." "Chênh lệch?" Lục Huyền không khỏi có chút buồn cười đạo. "Ngươi chỉ là một thiếu chút nữa bị đuổi ra học viện củi mục đại thiếu mà thôi!" Hàn Chỉ Vận không chút lưu tình nói "Mà ta thì lại khác, ta thiên tư thông minh, tướng mạo hơn người, ngay tại hôm qua, đế quốc mạnh nhất tông môn, Quy Vân Tông đã cho ta ném xuống cành ô liu, tương lai ta thành liền không thể đo lường, ta há có thể bị một mình ngươi Tiểu Tiểu củi mục mệt chết tại đây biên thùy rơi ở phía sau Ô Sơn Trấn trong, oa oa nang nang sống hết đời!" "Tỉnh lại đi đi Lục Huyền, ngươi là trên đất con cóc ghẻ, ta là cao quý Thiên Nga Trắng, hai người chúng ta nhất định không phải là một thế giới người. Bây giờ sớm tụ sớm tan, tương lai có lẽ còn có thể làm cái bạn bình thường, buông tay đi, đừng làm rộn tính tình." Hàn Chỉ Vận một phen liên hoàn pháo oanh, để cho Lục Huyền có chút không tìm được manh mối, bất quá tiêu hóa sau một lúc, hắn cuối cùng là biết Hàn Chỉ Vận ý tứ, chung quy mà nói, chính hắn một Đại Đế không xứng với nàng cái này Phàm mệnh năm tầng con kiến hôi. Đấu!", vậy chúc ngươi sau này tiền cảnh quang minh đi." Lục Huyền gật đầu một cái, lạnh nhạt nói. Nói xong, Lục Huyền chuẩn bị xoay người rời đi, mà lúc này Hàn Chỉ Vận bỗng nhiên lại nhớ tới cái gì, đạo "Chậm, ngươi vừa mới không phải là có lời muốn nói với ta sao? Ngươi nói đi." "Thật ra thì cũng không có gì, hãy cùng ngươi vừa mới lời nói kia không sai biệt lắm, chỉ bất quá bị ngươi giành nói trước, ta cũng không cần lặp lại." Lục Huyền nhún nhún vai. "Còn có một việc, ngươi mới vừa nói chuyện, câu có nói không sai." "Hai người chúng ta quả thật không phải là một thế giới người, không phải là ta Lục Huyền không xứng với ngươi, mà là ngươi Hàn Chỉ Vận không với cao nổi ta Lục Huyền!" "Chớ nói ngươi nho nhỏ này Quy Vân Tông, cho dù là toàn bộ Xích Khung Đế Quốc, cả tinh thần đại lục! Ta làm sao từng coi ra gì?" "Ngươi cái gọi là cảm giác ưu việt, trong mắt ta, không đáng giá một đồng!" "Ngươi ánh mắt quá thiển cận, thiển cận đến chỉ có đế quốc mảnh đất nhỏ, mà ta nhìn thấy, ngươi đời này đều không cách nào chạm đến." Không nhìn Hàn Chỉ Vận kinh ngạc biểu tình, Lục Huyền xoay người, thong thả rời đi. Ba ngàn năm trước, hắn tao người yêu ám toán, huynh đệ phản bội, Thân Tử Đạo Tiêu. 3000 năm sau, hắn mang theo thần bí Dị Bảo sống lại, cường thế phản kích. Kiếp trước ta mất đi đồ vật, kiếp này ta muốn thông thông đoạt lại thiên tài? Chỉ xứng thần phục ở ta dưới chân! Mỹ nhân? Bất quá bộ xương mỹ nữ, thoảng qua như mây khói! Quyền lực? Ta là Đại Đế, đại lục Chúa tể! 3000 năm, vẫn không tính là quá muộn! * Cảnh Giới Phàm Mệnh cảnh, Hoàng Mệnh Cảnh, Huyền Mệnh cảnh, Địa Mệnh cảnh, Thiên Mệnh cảnh. Hậu Thiên Chương 607 Phá cục Oanh! Oanh! Oanh! Diệp Viêm cùng Ngũ Vân tiên nhân đối oanh thần thông, hai bên đều là nắm giữ một nhánh Đại Đạo, nhưng dù là Ngũ Vân tiên nhân muốn so Diệp Viêm sớm thành tiên mấy trăm vạn năm, thậm chí hàng ngàn vạn năm, nhưng hắn vẫn là không có đem chi này Đại Đạo hoàn toàn nắm giữ, thế mà không thể so Diệp Viêm cái này sơ khuy Đại Đạo người mới mạnh. Đinh! Một tiếng vang giòn, chỉ thấy Diệp Viêm trong tay kiếm đúng là hóa thành ngàn tỉ mảnh vụn, như là bụi mù bị kình phong thổi tan. Tất cả mọi người là ngẩn ngơ, sau đó tỉnh ngộ tới. Diệp Viêm thực lực đủ để địch nổi Ngũ Vân tiên nhân, nhưng kiếm trong tay hắn lại không phải Tiên khí, cho nên không thể thừa nhận dạng này đạo pháp thần thông oanh kích, đánh lâu phía dưới liền biến thành bột mịn. Lần này tình thế muốn chuyển tiếp đột ngột! Nguyên bản Diệp Viêm đã chiếm được thượng phong, nhưng hắn hiện tại cũng không có kiếm, lại như thế nào thi triển nhập đạo kiếm thuật? Ngũ Vân tiên nhân thì là mừng rỡ, cái này là nội tình a! Hắn thành tiên gần ngàn vạn năm, lúc này mới luyện ra tay bên trong món chí bảo này , có thể đồng thời diễn hóa ra năm loại thuộc tính thần thông, mà Diệp Viêm đâu? Tuổi tác bày ở cái kia, có cái gì nội tình có thể nói? Cho nên, hắn căn bản không có khả năng đạt được tiên kim, khiến cho hắn luyện ra Tiên khí. Dù cho cửu giai phàm kim, bình thường sử dụng là có thể, nhưng ở này loại Đại Đạo cấp pháp thuật khác giao phong bên trong liền không đáng chú ý, chẳng qua là đối oanh mấy trăm cái liền vỡ nát. "Tiểu tử, ngươi còn non lắm!" Ngũ Vân tiên nhân cười ha ha, oanh, thụ nhân vung vẩy lên đầy trời chạc cây hướng về Diệp Viêm đánh quét mà đi. Diệp Viêm tịnh chỉ, trảm ra nhất kiếm. Xoạt, vô tận kiếm khí sôi trào, thần kiếm vô số, hướng về kia cây người quét tới. Kiếm nát, ta liền vô pháp thi triển Kiếm đạo rồi? "Hài hước!" Diệp Viêm lắc đầu, "Kiếm thuật nhất định phải dùng kiếm tới thi triển sao? Trong nội tâm của ta có kiếm, nhấc tay là kiếm, nhấc chân là kiếm, nhất chỉ là kiếm, ánh mắt là kiếm!" Quả nhiên, cặp mắt của hắn bên trong ngã ra hai cái tuyệt thế thần kiếm, hướng về kia cây người chém đi. Vạn kiếm tề phát, hưu hưu hưu, cái kia cây người chạc cây bị trong nháy mắt gọt đến sạch sẽ, chỉ còn lại có một đoạn trụi lủi thân cây, lộ ra đến vô cùng thê thảm. Ngũ Vân tiên nhân sắc mặt trở nên khó coi vô cùng. Hắn vừa còn cảm thấy Diệp Viêm nội tình không đủ có thể lấn, còn nói giễu cợt, kết quả đây? Quay đầu liền bị đánh mặt! Mặc dù bị gọt chẳng qua là hắn đại đạo thần thông biến thành thụ nhân, tại bản thân hắn cũng không có cái gì tổn thương, có thể trên mặt lại là nóng rát, hận không thể trên mặt đất có cái động khiến cho hắn chui vào. Cái này đáng giận tiểu tử, chủy độc cực kỳ! "Chết đi!" Hắn rống to, đột nhiên, theo hắn trong cơ thể lao ra một phiến thiên địa, hóa thành một cánh rừng, đúng là đem tất cả mọi người bao vào. Đây là... Ngũ Vân tiên nhân thần tàng! Diệp Viêm lập tức phát hiện chân tướng, chỉ không biết đạo đây là Ngũ Vân tiên nhân da thần tàng vẫn là thịt thần tàng, vẫn là cả hai hợp nhất, vùng rừng rậm này cho hắn một loại vô cùng cảm giác nguy hiểm, sát cơ tứ phía. Đều vận dụng thần tàng, rõ ràng Ngũ Vân tiên nhân là thực sự bị bức ép đến mức nóng nảy, không tiếc cầm tính mạng của mình mạo hiểm. —— thần tàng uy lực tuy lớn, nhưng tương tự, một phần vạn thần tàng bị đánh hỏng, vậy mình cũng phải bản thân chịu đạo thương, thậm chí không gượng dậy nổi, vạn kiếp bất phục! Thôi Hóa Phong là thế nào bị phế? Liền là thần tàng bị đánh vỡ, không chỉ vô pháp tiến thêm một bước, thậm chí trong cơ thể tiên khí đều không gánh nổi, thông qua thần tàng không ngừng mà tiết lộ ra ngoài, Đại đội trưởng sinh đều làm không được. Trong lúc nhất thời, tất cả mọi người là run sợ. Thần tàng vừa ra, vậy đại biểu liều mạng, mà Ngũ Vân tiên nhân nếu là giết đỏ cả mắt, liền bọn hắn cũng công kích... Nữ tử áo đỏ chờ bảy tiên nhân hướng về Tiêu Sở Yến nhìn lại, cô gái này trong tay có một kiện chí bảo, hẳn là có thể bảo hộ đám người, nhưng vừa rồi bọn hắn còn chiến đến tối mày tối mặt, bây giờ lại muốn người khác bảo hộ, dù bọn hắn cũng lão không dưới da mặt đi muốn nhờ. Tiêu Sở Yến thấy thế, không khỏi hừ một tiếng, cái cằm nhấc đến cao cao, một bộ kiêu ngạo bộ dáng. Cái kia bảy tên tiên nhân vẫn là cúi đầu, mặt mũi mặc dù trọng yếu, nhưng hơn được tính mệnh sao? Bọn hắn dồn dập ăn nói khép nép nói xong cầu xin tha thứ, cũng biểu thị không nữa nhúng chàm bí cảnh bên trong bảo vật, này mới khiến Tiêu Sở Yến gật đầu đáp ứng. Diệp Viêm đứng chắp tay, có thể tâm niệm vừa động, một đầu tuyết trắng con thỏ liền dưới chân hắn xuất hiện, hắn vội vàng chạy xa xa. Chính mình môn thần thông này lục thân không nhận, liền hắn đều đánh! Chạy xa một chút, hắn lại "Thả" một con thỏ ra tới. Vừa đi vừa nghỉ, chỉ thấy con thỏ càng ngày càng nhiều tại, mà lại này chút con thỏ ưa thích tụ tập tại cùng một chỗ, ngươi truy ta đuổi, lập tức chơi đến là quên cả trời đất. Mọi người thấy phải là trợn mắt hốc mồm. Này tình huống như thế nào? Ngươi đổi nghề làm ảo thuật đúng không? Chỉ có Tiêu Sở Yến hai mắt tỏa ánh sáng "Thật đáng yêu Thỏ Thỏ." "Thịt kho tàu tương đối tốt ăn." Triệu Hữu Khôn thì là thì thào. Ngũ Vân tiên nhân thấy thế, không khỏi hừ lạnh một tiếng. Đều lúc này ngươi còn sái bảo? Nhường ngươi chết không có chỗ chôn! Hắn tâm niệm vừa động, thần tàng rừng rậm đứng lên biến hóa, toàn bộ đều tại co vào, không chỉ như vậy, còn tại cuốn lên! Thật giống như vùng rừng rậm này là một khối khăn lau, hiện tại đang bị đoàn dâng lên. Lúc này, mỗi một cây cối thậm chí hoa cỏ đều là kim loại hóa, phong mang tất lộ. Phải biết, hiện tại chỉnh cánh rừng đều tại bị hủy đi chồng dâng lên, mỗi người đều muốn bị những kim loại này hóa cây cối, hoa cỏ hung hăng đâm qua, hơn nữa còn không phải một lần hai lần, đáng sợ đến bực nào? Tiêu Sở Yến cả đám vội vàng trước trốn tránh, thực sự không tránh khỏi lại dùng cái kia kèn lệnh tới hóa giải, mà Diệp Viêm cũng lắc lư thân hình, tiếp tục phóng thích ra cái kia môn cổ quái thần thông. Lúc này, con thỏ đã rất nhiều rất nhiều. Chúng nó cũng không hiểu né tránh, có mấy con lập tức bị bén nhọn cây cối hoa cỏ ghim trúng, này để chúng nó đột nhiên giận dữ, dồn dập há miệng đối hoa cỏ cây cối hút. Lập tức, chỉnh cánh rừng bắt đầu rút lại, từng mảnh từng mảnh hoa cỏ cây cối trong nháy mắt khô héo, không còn tồn tại. Ngũ Vân tiên nhân vẻ mặt đại biến, đột nhiên một ngụm máu phun tới. Thần tàng là hắn vũ khí mạnh mẽ nhất, nhưng cùng lúc cũng là một cái nhược điểm cực lớn , có thể làm bị thương gốc rễ của hắn, hiện tại này chút con thỏ tại cuồng hút, khiến cho hắn tinh khí thần đều bị rút đi, tổn thất to lớn. Hắn thế mới biết những cái kia con thỏ không phải tới sái bảo, mà là đại sát khí! Đây là cái gì cổ quái thần thông? Diệp Viêm cười một tiếng, trong nháy mắt làm kiếm. Lập tức, đầy trời kiếm khí tung hoành, lại mơ hồ có hóa thành một cái thế giới dấu hiệu. Một kiếm một thế giới! Ngũ Vân tiên nhân chấn động vô cùng, tiểu tử này không là vừa vặn đến dòm Kiếm đạo à, như thế nào đã có diễn hóa Kiếm đạo thế giới dấu hiệu? Phải biết, dù cho những Kiếm đạo đó cự phách, tại bọn hắn tiến vào Kiếm đạo lĩnh vực về sau, ai không phải ít nhất phải qua cái mấy vạn năm mới có thể đạt đến một bước này? Này ngộ tính kinh khủng đến mức hù chết người! Kiếm đạo thế giới trùng trùng điệp điệp chém tới, không gì không phá, không có gì không hủy. Ngũ Vân tiên nhân thần tàng rừng rậm nguyên bản liền bị đám kia con thỏ trọng thương, đâu còn trải qua qua này huy hoàng như xây dựng thế giới nhất kiếm? Lập tức, chỉnh cánh rừng bị bẻ gãy nghiền nát phá hư. Phốc! Ngũ Vân tiên nhân bạo nôn máu tươi, sắc mặt như giấy vàng, thảm đến cực hạn. Hắn chẳng qua là mắt nhìn Diệp Viêm, lập tức quay đầu liền chạy, tốc độ cực nhanh. Diệp Viêm cũng không có truy kích, Ngũ Vân tiên nhân thần tàng bị phá, ngày sau hắn liền là nửa phế người, thực lực sẽ càng ngày càng tệ, tiên khí cũng đang không ngừng trôi qua, khiến cho hắn không nữa thọ nguyên Vĩnh Hằng. Không cần trực tiếp giết hắn, hắn cũng nhiều lắm là chỉ có thể lại kéo dài hơi tàn cái mấy vạn năm.

đại đế trở về