Đọc truyện Sủng Vợ Tận Trời: Phu Nhân Muốn Sinh Tiểu Bảo - Chương 14: 14: Vợ Mau Đến Đón Anh. Cập nhật chương mới nhanh nhất tại Truyentr.vn
Thực chất, dốc Chín Khoanh chính là một đoạn của đèo Bắc Sum. Con dốc này là huyết mạch giao thông nối liền Phố Cáo và Sủng Là. Với hành trình vượt dốc Chín Khoanh, bạn sẽ được chiêm ngưỡng mùa hoa tam giác mạch đẹp nhất Hà Giang nếu đi đúng mùa.
Hành Trình Của Elaina là cuốn tiểu thuyết về một cô bé phù thủy thích ngao du thiên hạ, cô đã gặp gỡ rất nhiều người và phiêu lưu đến nhiều vùng đất trên thế giới. Ở một xứ sở xa xôi nọ, có một cô bé phù thủy thích ngao du thiên hạ. Cô tên Elaina, biệt danh của cô là "phù thủy tro tàn".
Đặc sủng và Linh đạo; Vì thế tôi đã chuẩn bị nội tâm để bước vào hành trình kết hợp với Chúa. Sau tuần tĩnh tâm tôi được cha giảng phòng hướng dẫn và chia sẻ những chủ đề về Ơn huệ của Chúa và tôi xin chia sẻ những cảm nghiệm của tôi về tuần tĩnh tâm
HÀNH TRÌNH ÂN SỦNG, hanh trinh an sung. DÒNG NỮ ĐA MINH THÁNH TÂM daminhthanhtam.org. 3/20/2014DÒNG NỮ ĐA MINH THÁNH TÂM. TRANG CHỦ
Sủng Thú Máy Mô Phỏng. Vương Dã xuyên qua đến Ngự Thú thế giới, cùng một đầu thường thường không có gì lạ Tiểu Thanh Tước ký kết sủng thú khế ước, lại thức tỉnh thiên phú sủng thú máy mô phỏng. Có khả năng thiết lập tiến hóa cuối cùng sủng thú tiến hành mô
Md7pre.
Đại hoàng nữ Sở Thi Ngọc do Trần Quý quân sinh, Trần Quý quân lại là biểu tỷ của Tiêu Ngọc Tiêu Ngọc Dung, Trần Vân Thư chính là dì Trần Quý gia và Tiêu gia từ trước tới nay luôn hoà khi Sở Thi Ngọc được phong thái nữ, Tiêu gia, đại diện là Tiêu Ngọc Dung, luôn ủng hộ và ra sức giúp đỡ vị thái nữ trước, giữa Tiêu Vãn và Sở Thi Ngọc chỉ là quan hệ biểu tỷ biểu đệ đơn thuần, không mặn cũng không này phần lớn do Tiêu Ngọc Dung xưa nay luôn yêu mến Sở Thi Ngọc, làm Tiêu Vãn tuổi nhỏ không hiểu chuyện trong lòng nảy sinh ghen mắt nàng, người biểu tỷ nghiêm trang đạo mạo này rất đáng ghét, thích dùng thân phận thái nữ đè người, động một tý là mang mẫu thân tới giáo huấn nàng!Mà nàng thì ghét nhất bị người khác dạy đời!Nhưng bây giờ, đã trải qua kiếp trước vui buồn li hợp, nhìn biểu tỷ đứng trước mặt cười chúc mừng, trong lòng Tiêu Vãn vô cùng áy không phải tại nàng, nếu không có Tiêu gia, Sở Thi Ngọc sẽ không bị Sở Mộ Thanh vu oan hãm hại, bị phế chức thái nữ, còn bị giam vào thiên lao. Chờ lúc thích hợp, nàng nhất định phải nhắc nhở biểu tỷ đề phòng tiện nhân âm hiểm Sở Mộ Thanh mới được!Thấy ánh mắt Tiêu Vãn cứ đảo qua đảo lại trên người mình, ánh mắt u oán làm Sở Thi Ngọc nổi lên một tầng da đây, nàng đâu có tố cáo gì với Tiêu Thượng Thư đâu! Tiểu biểu đệ nhất định lại hiểu lầm nàng ...Khác với Tiêu Vãn vẫn luôn có thái độ chán ghét và mâu thuẫn, Sở Thi Ngọc bởi vì mang ơn Tiêu Ngọc Dung luôn đặc biệt ưu ái nàng, trong tiềm thức nàng luôn thấy mình mắc nợ người tiểu biểu đệ được nuông chiều từ bé này, nên vô cùng quan tâm Tiêu cho rằng, Tiêu Ngọc Dung cả đời vì nước vì dân, ít khi ở nhà làm bạn với con cái, dẫn đến Tiêu Vãn từ nhỏ đã không có tình yêu của cha phụ thân Tiêu Vãn mất sớm lại không nhận được sự quan tâm của nương, mới tạo thành Tiêu Vãn như bây cái ngỗ nghịch, suốt ngày chỉ biết chơi bời lêu lổng chẳng phải chỉ vì muốn thu hút sự chú ý của cha mẹ thôi sao?! Tiểu biểu đệcũng thật đáng thương! Sở Thi Ngọc từ nhỏ được Tiêu Ngọc Dung hết lòng chiếu cố, nên nàng tự nhận việc mình quan tâm chăm sóc tiểu biểu đệ là chuyện phải làm, cho nên những năm gần đây, thấy tiểu biểu đệ hoành hành ngang ngược, kết bạn với người xấu, nhịn không được nói vài câu nhắc nhở nàng đám bằng hữu kia tuyệt đối không thể kết ong tay ngày bị ong đốt cho sưng Thi Ngọc yêu thương Tiêu Vãn tới mức, sau lưng Tiêu Vãn, Sở Thi Ngọc âm thầm giải quyết hậu quả vị tiểu biểu muội thích đùa giỡn mĩ nam trong kinh thành, đi khắp nơi gây chuyện thị phi này gây ra, mới không khiến người ta sinh lòng thù hận Tiêu Vãn, đạp nát cửa Tiêu ra Tiêu Vãn ra nông nỗi này cũng một phần do Sở Thi Ngọc đã quá nuông chiều nhìn vào cách xưng hô thì biết, tiểu biểu muội tiểu biểu muội...!Sở Thi Ngọc luôn cho rằng Tiêu Vãn còn nhỏ dại, lúc nào cũng dung túng bao che, càng khiến Tiêu Vãn ảo tưởng những việc mình làm đều đúng, từ đó càng được nước lấn Vãn luôn nghĩ Nếu nàng sai, tại sao không ai cáo trạng với nương nàng? Huống chi, những việc này nàng làm cho Tiêu Ngọc Dung nào Tiêu Ngọc Dung chưa xem thì nàng còn tới khi nào Tiêu Ngọc Dung xem đủ thì cũng tốt, đánh cũng tốt, chỉ cần nương nàng quan tâm tới nàng dù chỉ một chút thôi, chỉ cần ánh mắt người chịu dừng trên người nàng một chút thôi, cho dù bảo nàng làm gì cũng xứng đáng!Cho nên, Sở Thi Ngọc càng ra sức che giấu giúp Tiêu Vãn càng khiến nàng càng lún càng sâu, vô tình đã hại rất nhiều người dân vô tội trong kinh khi gặp Quý Thư Mặc, thói quen trêu hoa ghẹo nguyệt của Tiêu Vãn mới giảm bớt một thấy Tiêu Vãn người có tình sẽ thành thân thuộc’, nhìn lại Tiêu Ngọc Dung ngày thường luôn lạnh lùng, hôm nay phá lệ nở nụ cười chân thành, Sở Thi Ngọc vui mừng thay cho tiểu biểu nay Sở Thi Ngọc là khách mời duy nhất thật tâm chúc phúc hai bên cạnh Sở Thi Ngọc là một nữ tử huyền y dáng người cao gầy, tuấn nhã như tử tóc đen như mực, gương mặt anh khí hào hùng, so với Sở Thi Ngọc dáng vẻ thư sinh dịu dàng ấm áp, nàng mang vẻ đẹp kiên cường của một vị dũng tướng trên sa trường, mạnh mẽ và quyết đoán, mẫu thê chủ lý tưởng trong lòng các công tử kinh là nhị hoàng nữ do Phượng hậu thân sinh, Sở Mạch luật Đông Nguỵ, hoàng tử nào sinh ra trước là trưởng tử, cũng là người kế thừa Đông Nguỵ sau vì Trần Quý quân hạ sinh trước, nên con trai bà nghiễm nhiên thành đại hoàng tử, tuy Sở Mạch Dung là huyết mạch Phượng hậu cũng không thể thay thân Sở Mạch Dung cũng không ham thích ngôi vị thái nữ này, nàng chỉ muốn ra chiến trường kiến công lập nghiệp, làm một danh tướng được đời đời ca tụng nhưng phụ hậu nàng lại canh cánh trong lòng, một lòng hi vọng nữ nhi của mình có thể kế thừa ngôi thế trong triều đình, phe thái nữ và nhị hoàng nữ vẫn âm thầm so biết hai hoàng nữ bất hoà, nhưng chỉ cần bọn chúng không làm ra chuyện gì quá đáng, nữ hoàng vẫn nhắm một mắt, mở một mắt cho nhiên, nàng cũng đang do dự xem ai thích hợp với ngôi cửu ngũ chí tôn Mạch Dung gần như không bao giờ xuất hiện cùng lúc với Tiêu Vãn, bởi vì nữ hoàng thường xuyên phái Sở Mạch Dung ra biên quan tôi luyện, một lần xuất chinh là mấy tháng lại kinh thành có nhiều thời gian nhàn rỗi, Sở Mạch Dung chuyên tâm nghiên cứu binh pháp, tập võ cường thân, không giống Tiêu Vãn suốt ngày chỉ biết đi thanh lâu với đám bạn du thủ du thực, hoặc la cà hàng quán, nhậu nhẹt say sưa, tiêu tiền như nước. Thật đúng là đạo bất đồng bất tương vi mưu*, Sở Mạch Dung nghe rất nhiều lời đồn về Tiêu Vãn, vô cùng khinh bỉ kẻ ăn chơi trác táng, chỉ biết áo đến vươn tay, cơm đến há mồm niệm của nàng thân là nữ phải tự lực tự cường, bảo vệ quốc gia, chứ không phải ngồi đó xa hoa lãng phí, làm đứa con phá của!* Không cùng chí hướng, quan niệm thì không thể hợp tác, bàn luận Hôm nay, Sở Mạch Dung tham dự hôn lễ Tiêu Vãn, hoàn toàn bởi vì phụ hậu nàng dặn đi dặn lại, kêu nàng quan sát thật kỹ động tĩnh Tiêu gia, đến lúc mấu chốt kết giao bằng hữu với Tiêu Vãn, nói không chừng có thể lôi kéo Tiêu gia về phe ạ, kêu nàng kết bạn với loại này, không bằng cho nàng đi tìm chết đi...Sở Mạch Dung im lặng oán thầm, trên gương mặt cứng đờ nở một nụ cười giả tạo, cố gắng rặn ra vài lời chúc mừng "Chúc mừng Tiêu tiểu thư, chúc Tiêu tiểu thư và lệnh phu lang bạch đầu giai lão, thiên trường địa cửu."Sở Mạch Dung chắp tay, lời nịnh hót dối trá Tiêu Vãn không phải không nhận ra, bản thân đương sự khi nói mấy lời đó cũng âm thầm nhổ mình vài bãi nước bọt, nhưng gặp lại nhị hoàng nữ kiếp trước bị mình hại chết - dù nàng không cố ý, trong lòng Tiêu Vãn áy náy càng sâu, ngoài miệng khách khí nói "Thái nữ điện hạ, nhị điện hạ, cảm tạ hai người tham gia hôn lễ dân —— "Tiêu Vãn duỗi tay, hành động cung kính khiêm nhường khiến hai vị hoàng nữ nhất thời có chút kinh ngạc, nhìn không chớp mắt, thần sắc Tiêu Vãn lạnh nhạt, khí chất cũng cao nhã khí chất cao quý và tao nhã hơn xưa , trong lòng suy đoán, thành thân quả thật có thể thay đổi tính tình?Ánh mắt thiếu nữ thanh y đứng bên cạnh chợt lóe, cố ý quyệt môi, ranh mãnh nói "Tử Uyên, ngươi chỉ mải lo nói chuyện với đại hoàng tỷ và nhị hoàng tỷ , lại bỏ quên người bạn tốt là ta đây ~ ai, mệt ta còn chuẩn bị một phần đại lễ đấy ~ "Hai tay Tiêu Vãn đang đưa ra cứng ngắc, màu y phục chói mắt như mũi tên bôi vạn độc cắm vào tim giác căm hận mãnh liệt xuất phát tận đáy lòng, hai tay nàng nắm thành quyền, giấu trong tay áo từ lâu, móng tay đâm vào lòng bàn tay, mượn một ít đau đớn mới có thể làm cho mình duy trì vẻ mặt bình lễ, phần lễ ngươi cho ta đúng là rất lớn nha!.
Đánh giá từ 19 lượt Hành trình sủng phu - Đang tiến hành - Kỳ DungGiới thiệu truyện ngôn tình trọng sinh hay sauKiếp trước, Tiêu Vãn vì tin nhầm người khiến Tiêu gia bị vu oan là tạo phản. Nhà cửa thì bị tịch thu, người toàn gia thì bị trảm. Nàng hận, không cam lòng. Nhưng đến lúc trước khi chết nàng lại thấy bất đắc dĩ. Trước mặt nàng là Tạ Sơ Thần. Nàng thấy hắn thật ngốc. Gả cho nàng, bị nàng lợi dụng, nhưng vẫn không tiếc tất cả muốn cứu nàng. Vì cứ hắn nàng quyết định không nhận hắn làm phu. Đến khi chết nàng cũng cảm thấy nếu có kiếp sau nàng sẽ không phụ hắn nữa. Khi mở mắt ra lần nữa, lại trở về ngày đại hôn của nàng. Người phu lang bị nàng gây khó dễ đang ảo não đi vào bằng cửa sau . . .Sống lại một đời, Tiêu Vãn quyết định Đời này nhất định phải khiến cho tra nam tiện nữ trả giá những gì mà chúng gây ra. Đồng thời nàng phải thay đổi tất cả, chấn chỉnh lại Tiêu gia. Những kẻ ăn ở hai lòng nàng sẽ không tha. Kiếp này nàng sẽ báo vệ Tiêu gia. Chính là nàng lại kinh ngạc phát hiện, phu lang của mình lại ngon miệng như vậy, trung khuyển ôn nhu như vậy, nhu nhược dễ bị ức hiếp như vậy. Nàng tùng nghĩ “rốt cuộc trước kia mình bị cái gì che mắt, báu vật như vậy lại không biết quý trọng”! Kiếp này nàng sẽ không để điều đó xảy ra. Phu lang của nàng kẻ nào đụng vào thì nàng sẽ không tha cho kẻ đó. Phu của nàng chỉ có nàng mới được bắt nạt chỉ có nàng mới được cưng chiều hắn.
Bụng thiếu niên hơi nhô ra, nhìn qua có lẽ đã có bầu ba bốn bộ váy lụa trắng thanh nhã, càng tăng khí chất khiến hắn thoạt nhìn càng giống như thần tiên dạo chơi chốn nhân lúc giơ tay nhấc chân càng tăng thêm vài phần khuynh đảo chúng sinh, giống như từ trong tranh bước ra, có chút không thực."Thư Mặc, Thư Mặc..." Thời khắc nhìn thấy thiếu niên đó, ánh mắt Tiêu Vãn chợt sáng ngời, lập tức đi đến bên thiếu niên như hoa như ngọc, thấy sắc mặt hắn hồng nhuận, bình yên vô sự, nước mắt không khống chế được tách tách chảy xuống "Thư Mặc ngốc, thân ngươi đang mang thai, sao có thể vì cầu tình giúp ta mà quỳ ở đây...!Nghe nói ngươi còn mắc mưa phát sốt, có sao không...?"Tiêu Vãn vươn tay, muốn sờ sờ gương mặt thanh lệ như hoa đào trước mắt, lại bị thiếu niên nghiêng người tay bẩn thỉu nhất thời lúng túng rũ xuống, sắc mặt xanh mét xấu hổ, có chút không hiểu nhìn người thiếu niên bây giờ đang lạnh lùng cách nàng ba Vãn bị giam ở trong ngục năm ngày, khuôn mặt đẹp đẽ trong lúc tranh đoạt màn thầu thiu đã bị những phạm nhân khác đánh bầm đen sưng đỏ, chật vật không chịu phút này tóc tai nàng bù xù, quần áo tả tơi, toàn thân bốc mùi hôi toàn không còn khí chất đại tiểu thư từng vênh váo tự đắc, tiêu tiền như nước ngày nhiên không ngờ một Tiêu Vãn luôn luôn quần áo hoa lệ, yêu cái đẹp như mạng, tự luyến không ai bằng sẽ có bộ dạng ăn mày bẩn thỉu đầy kinh tởm như hôm nay, thiếu niên ghét bỏ lấy tay che mũi, liên tiếp lui về sau hai, ba bước, vẻ mặt khinh miệt nhìn Tiêu Vãn "Quỳ, phát sốt? Mấy việc ngu ngốc này chỉ tên ngốc mới làm, ngươi cho rằng ta sẽ vì ngươi làm những việc đó sao?""Thư Mặc, cẩn thận, đừng làm đứa nhỏ bị thương." Tiêu Vãn thấy hắn lui về sau suýt đạp trúng hòn đá nhỏ dưới đất, lo lắng dặn, làm như hoàn toàn không nghe rõ mấy lời thiếu niên vừa dù nghe rõ, nàng cũng sẽ cho là mình nghe lầm, Thư Mặc của nàng làm sao có thể dùng giọng điệu đả thương người như vậy nói với nàng đây, không thừa nhận có lẽ là sợ nàng lo lắng đi, Thư Mặc của nàng chính là lương thiện hiểu lòng người như vậy...Thấy vẻ mặt Tiêu Vãn quyến luyến ôn nhu toàn tâm toàn ý nhìn vào bụng mình, cứ y như trân bảo duy nhất trên đời, trong mắt Quý Thư Mặc lóe lên một tia căm hận và chán ghét. Trong lòng hắn ngập tràn ác ý, yêu kiều cười khẽ vạch trần sự thật "Đứa nhỏ, ngươi cho rằng đây là con của ngươi? Tiêu Vãn, chuyện đến nước này, không ngờ ngươi vẫn còn ngây thơ như vậy đấy!" Hắn nhẹ nhàng bước đến gần Tiêu Vãn bởi vì những lời này mà hoàn toàn đờ đẫn, cười khẽ bên tai nàng "Tiêu Vãn à Tiêu Vãn, làm sao ta có thể có bầu con của ngươi đây! Loại người thất học vô công rỗi nghề suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng giống ngươi, sao xứng lọt vào mắt xanh của ta! Sao xứng làm thê chủ của ta!" Nói xong, nhớ lại một năm qua, vì để cho Tiêu Vãn tin tưởng mình, vạn bất đắc dĩ phải thân cận với nàng, cảm giác buồn nôn dâng lên trong cổ họng Quý Thư Mặc, hắn ghét bỏ bịt mũi, lần nữa cách xa Tiêu Vãn sắc mặt tái nhợt đứng chôn chân một chỗ, nhìn thiếu niên bạch y nho nhã, nói cười xinh đẹp trước mắt, nhất thời cảm thấy có chút xa lạ, giọng nói nhịn không được khẽ run "Thư Mặc...!Không nên nói đùa..."Thư Mặc ôn nhu, thiện lương, tuyệt đối sẽ không nhìn mình bằng ánh mắt khinh miệt ghét bỏ giống như bây giờ, nhẹ nhàng thốt ra những lời làm cho nàng tuyệt định là hiểu lầm! Thư Mặc vì cứu nàng quỳ suốt năm ngày mà! Làm sao có thể không thích nàng đây? Đứa nhỏ làm sao có thể không phải là của nàng đây! nàng là của thê chủ của hắn mà!"Nói đùa? Thư Mặc không nói chữ cũng không có." Lúc này, khi trong mắt nổi lên tầng nước, Tiêu Vãn mới nhìn rõ một vị nữ tử cẩm y hoa phục đứng bên cạnh thiếu tử thấy nàng kinh ngạc đang nhìn mình, mỉm cười ôm eo thon nhỏ của thiếu niên vào lòng, hôn một cái lên môi thiếu niên, tuyên bố "Thư Mặc mang thai, là đứa nhỏ của bản điện Thư Mặc yêu cũng chính là bản điện hạ!""Bản điện hạ?" Tiêu Vãn yếu ớt lẩm bẩm, có chút xa lạ nhìn người một thời là bạn tốt—— đương triều Tam Hoàng Nữ Sở Mộ Thanh."Tử Thanh, ngươi?"Tử Thanh là tên chữ của Sở Mộ Thanh, một năm trước, Tiêu Vãn làm quen Tam Hoàng Nữ Sở Mộ Thanh bị thất sủng, hai người vừa gặp đã thân, trở thành bạn tri ngờ hôm nay gặp lại, vị hoàng nữ vốn không được sủng ái này đã xoay người trở thành Chiến Thần Đông Ngụy danh tiếng lẫy lừng, đồng thời, còn được Nữ Hoàng phong làm Thái Tiêu Vãn vẻ mặt mờ mịt, Sở Mộ Thanh nở nụ cười khinh miệt "Tiêu Vãn, chuyện cho tới bây giờ, ngươi vẫn không phát hiện ra? Tiêu gia thông đồng với địch và Đại hoàng huynh mưu phản, đều là bản điện hạ sắp chiến giữa Đông Ngụy và Nam Cương, bản điện hạ thỉnh mệnh xuất chinh, một lần phá địch, không chỉ thu hoạch dân tâm, còn được Nữ Hoàng trọng thưởng, trở thành Thái Nữ!"Tiêu Vãn run rẩy, không dám tin nhìn Sở Mộ Thanh "Người tiết lộ quân tình cho tướng quân Nam Cương chính là ngươi? Vì sao? Vì sao muốn hãm hại Tiêu gia, vì sao muốn hãm hại mẫu thân ta!""Có trách thì trách Tiêu gia các ngươi ủng hộ Sở Thi Ngọc, trách mẫu thân ngươi khinh thường bản điện hạ, trách Tiêu gia các ngươi sinh ra một nữ nhi ngu xuẩn như ngươi vậy!" Nghĩ tới Tiêu Ngọc Dung từng nói mình tâm thuật bất chính, công cao lấn chủ, làm hại nàng bị nữ hoàng thất sủng, trong lòng Sở Mộ Thanh hận vô cùng, hận không thể giết Tiêu Ngọc gia không phải luôn ủng hộ đại hoàng nữ sao? Như vậy nàng sẽ hủy diệt Sở Thi Ngọc, hủy diệt nữ nhi quý giá nhất của Tiêu Ngọc Dung, hủy diệt niềm kiêu ngạo của Tiêu gia!"Tiêu Vãn, ngươi thân là lệnh sử bộ binh, tin tức đều phải qua tay ngươi." Sở Mộ Thanh nhìn Quý Thư Mặc thập phần nhu thuận trong lòng mình, lại nhìn Tiêu Vãn mặt trắng bệch, ngụ ý không cần nói cũng Vãn nghĩ lại nửa tháng gần đây, Đông Ngụy đại chiến với Nam Cương, ngày đêm nàng bận bù đầu bù cổ ở bộ binh, Quý Thư Mặc vẫn tri kỷ đến Binh bộ đưa canh bổ cho binh không phải nơi kẻ nào cũng có thể đi vào, nhất là nơi cơ mật, ngay cả hoàng nữ đương triều cũng phải xin chỉ thị của nữ hoàng mới có thể vào Quý Thư Mặc là phu lang của Tiêu Vãn, mà Tiêu Vãn lại là nữ nhi được sủng ái nhất của Binh bộ Thượng Thư Tiêu Ngọc Vãn tuy chỉ là một lệnh sử nhỏ, nhưng đại danh đỉnh đỉnh như sấm bên tai, cho nên người trông coi lúc nhìn thấy Quý Thư Mặc thường xuyên ra vào bộ binh, từ lâu không cảm thấy kinh ngạc Sở Mộ Thanh chính là lợi dụng Tiêu Vãn sủng ái Quý Thư Mặc, nàng sai Quý Thư Mặc đánh cắp thông tin bí mật quân sự, tráo đổi công bỏ thêm một ít chứng cứ Tiêu Ngọc Dung thông địch bán nước, để ngày sau tang chứng vật chứng đều có, Tiêu gia chắc chắn bị tống vào đại lao."Thư Mặc, vì sao...!Vì sao muốn làm chuyện như vậy...!Ta đối với ngươi không tốt sao? Vì sao, muốn phản bội ta?"Còn chưa nói xong, Tiêu Vãn nhìn nụ cười giễu cợt trên mặt Quý Thư Mặc giống như nàng vừa mới hỏi một vấn đề vô cùng ngu lòng Tiêu Vãn chua chát, nhưng vẫn chưa từ bỏ ý định hỏi "Chẳng lẽ, ba năm nay, ngươi chưa từng thật tình...!yêu ta sao? Dù chỉ một chút thôi.""Yêu ngươi?" Quý Thư Mặc cười lạnh một tiếng, làm như mới vừa nghe được chuyện cười "Lúc trước gả cho ngươi hoàn toàn là bởi vì ngươi dễ lợi dụng, hoàn toàn là bởi vì bên cạnh ngươi còn có cái đuôi Tạ Sơ Thần ngu tiền Tạ gia bọn họ, ta mới có thể chấn chỉnh lại Quý ngươi, một người thất học vô công rỗi nghề suốt ngày chỉ biết ăn chơi trác táng căn bản không xứng để ta yêu ngươi!"Nghe những lời này, tâm Tiêu Vãn như bị thiên đao vạn quả, đau đớn thật sâu."Mẫu thân, cũng do các ngươi hại chết sao?" Mẫu thân cả đời vì nước, vậy mà nàng còn hoài nghi mẫu thân phản quốc...Tiêu Vãn ơi Tiêu Vãn, ngươi làm sao có thể ngu xuẩn đến bậc này!Thấy Tiêu Vãn lung lay sắp đổ, gần như ngã nhào trên đất, Sở Mộ Thanh lạnh lùng sáng tỏ toàn bộ chân tướng "Tiêu Ngọc Dung là người thông minh, mẫu hoàng rất tín nhiệm, chỉ có hạ độc mãn tính, dựng lên hiện trường giả ông ta đang tra hỏi thì sợ tội tự sát, mới có thể làm cho mẫu hoàng tin tưởng Tiêu gia thông đồng với địch bán nước, Sở Thi Ngọc ý đồ mưu triều soán vị!"Tiêu Vãn nghe xong, hận không thể xé nát miệng nàng Vãn nghiến răng nghiến lợi "Chỉ dựa vào mấy tờ giấy lộn làm chứng cớ, đã phán Tiêu gia và đại hoàng nữ có tội? Bệ Hạ sao lại ngu ngốc như thế, dễ dàng tin chuyện đó.""Không chỉ vật chứng, còn có nhân chứng." Thấy Sở Mộ Thanh nhìn về phía Quý Thư Mặc, Tiêu Vãn trong lòng hồi mà, Sở Mộ Thanh lại cười nói "Ngoài Thư Mặc làm chứng đại hoàng nữ kết bè kết cánh với Tiêu gia các ngươi, còn có muội muội tốt của ngươi làm điện hạ chỉ mới hứa cho nàng con đường sống, nàng lập tức bán đứng Tiêu gia, trước mặt mẫu hoàng chính miệng thừa nhận những chuyện Tiêu Ngọc Dung gây ra đều do Sở Thi Ngọc sai chứng vật chứng đầy đủ, Tiêu gia ngoài muội muội tốt của ngươi và phụ thân nàng ta may mắn sống sót, tất cả đều bị chém, gia sản cũng bị tịch thu."Từng lời Sở Mộ Thanh nói không ngừng lởn vởn trong đầu Tiêu Vãn, từng chữ từng chữ như một thanh kiếm sắc bén đâm sâu vào trái tim nàng, máu tươi đầm người Tiêu Vãn cứng đờ, muốn mở miệng, nhưng thật lâu sau nàng cũng không nói ra được một họ cố ý, cố ý đến đây, cố ý nói cho nàng biết chân tướng, cố ý làm cho nàng tuyệt vọng, cố ý làm cho nàng chết không nhắm mắt."Hiện tại Tiêu gia bị mọi người phỉ nhổ, để lại tiếng xấu muôn đời, Tiêu Ngọc Dung đến chết cũng không ngờ được, Tiêu gia do nàng ta khổ cực gây dựng bị hai nữ nhi hại thảm!" Thấy Tiêu Vãn đờ đẫn một chỗ, lệ rơi đầy mặt, Sở Mộ Thanh cười càng thêm hăng "Tiêu Vãn, người đời này bản điện hạ cảm tạ nhất chính là ngươi. Cám ơn ngươi, giúp bản điện hạ diệt trừ ba vật cản, còn giúp bản điện hạ đạt thành tâm nguyện, một bước lên trời...!Bây giờ bản điện hạ đưa ngươi lên pháp trường, nhớ, kiếp sau đừng tiếp tục ngu ngốc như vậy!"Mắt Tiêu Vãn toé lửa, tức giận trừng Quý Thư Mặc "Quý Thư Mặc, ngươi là phu lang của ta! Cả Tiêu gia ta bị phán xử chém, tịch thu gia sản, ngươi đừng hòng sống một mình! Muốn chết cùng chết!"Thiếu niên xinh đẹp đứng cách Tiêu Vãn ba bước xa, hất đầu lên, mắt như thu thủy, càng nhìn càng rực rỡ, nhìn Tiêu Vãn bằng gương mặt lạnh lùng và xa cách "Đừng cho ta là kẻ ngốc Tạ Sơ Thần vì ngươi muốn chết muốn sống, vì cứu ngươi ngây ngốc quỳ trước cửa Hình quên, ngươi đã đưa ta thư hòa giở ta và ngươi không liên quan, nữ có thể kết hôn nam được quyền gả đi!" Hắn khinh bỉ liếc Tiêu Vãn, hừ lạnh một tiếng "Đừng vọng tưởng có thể kéo ta cùng chết!"Đúng nha, nàng thật ngốc nghếch, lại đưa cho Quý Thư Mặc thư hòa ly ...Nói cái gì nhất định cứu nàng, bất quá là rắp tâm lừa nàng tin tưởng, sau đó giao ra thư hòa ly...Ngực đột nhiên quặn đau, yết hầu Tiêu Vãn cảm giác tanh tanh, thống khổ phun ra một ngụm máu nhìn lòng bàn tay dính máu đỏ thắm, khóe miệng xẹt qua nụ cười thê lương, cả người không tự chủ được phát nàng dẫn sói vào nhà, là nàng hại chết mẫu thân, hại chết Tiêu gia!Nàng nghĩ lại mình vì theo đuổi Quý Thư Mặc, không màng tư thái, vứt bỏ tự tôn, mất trọn ba năm, rốt cuộc cũng khiến hắn động còn nhớ rõ, khi Quý gia đáp ứng lời cầu hôn của nàng thì nàng cao hứng đến một đêm không ngủ còn nhớ rõ, hôm mình nghênh cưới Quý Thư Mặc, vì không muốn Quý Thư Mặc uất ức, nàng mở tiệc chiêu đãi quan to quý tộc khắp mười dặm hồng trang, tổ chức hôn lễ vô cùng náo còn nhớ rõ mình khi biết tin hắn có mang thì cao hứng chuẩn bị đồ dùng cho hài còn nhớ rõ, khi Tiêu gia bị quan binh vây quanh thì nàng khẩn trương kéo hắn ra sau lưng một lòng che chở, nói với quan binh, hắn đã không còn là phu lang của nàng, hắn vô can, cầu bọn họ thả ra tất cả đều là tự mình đa tình...!Tất cả lại đều là làm giá y cho người khác....! .
hành trình sủng phu